Trong đạo Chúa về nguồn, thần tượng không chỉ là tượng đá hay hình tượng hữu hình. Thần tượng nguy hiểm nhất trong đa số thời đại là thần tượng vô hình: ý thức hệ, quốc gia tuyệt đối hóa, đảng phái tối thượng, và phong trào tập thể hóa. Đó là Babel hiện đại, vì bản chất của thần tượng luôn chỉ có một điểm: dựng lên một trung tâm khác thay cho Chúa Thần Trời YesHWuaH, khiến quyền lực thay thế Chiên Con, cơ chế thay thế giao ước, và bầy đàn thay thế lương tâm.
Ý thức hệ thường vận hành như một “tôn giáo thế tục” của Babylon hiện đại. Nó hứa cho con người thiên đường trần gian, trật tự tuyệt đối, cứu rỗi bằng cơ chế, và công lý bằng tập thể. Nhưng đó chính là lời dối của Babel: “Hãy xây cho chúng ta một thành… làm nên danh cho chúng ta” (Sáng Thế Ký 11:4). Ý thức hệ luôn bắt đầu bằng “chúng ta”, còn Chiên Con luôn bắt đầu bằng Thập Tự, vì cứu rỗi không đến từ dự án tập thể mà đến từ giao ước của Trời.
Khi đảng trở thành tối thượng, con người bị kéo vào phục tùng tập thể, thờ quyền lực, và hiến lương tâm cho cơ chế. Nhơn thần tự do bị bóp nghẹt, và trạng thái vong nô độc bầy xuất hiện dưới hình thức chính trị. Kinh Thánh đã xác lập nguyên tắc không thể thỏa hiệp: “Không ai có thể làm tôi hai chủ” (Ma-thi-ơ 6:24). Bất cứ nơi nào quyền lực tập thể đòi chỗ tối thượng, nơi đó Chiên Con bị đẩy ra ngoài.
Quốc gia là một trật tự cần thiết trong đời sống xã hội, nhưng khi quốc gia bị thần thánh hóa, nó trở thành Babel của chủ nghĩa dân tộc tuyệt đối: dân tộc ta là tuyệt đối, bầy ta là chân lý, kẻ khác là ô uế. Đó là độc bầy hóa, nghịch với giao ước mới, vì dân giao ước mới không thuộc Đông hay Tây, không thuộc bầy hay phe, mà chỉ thuộc về Chiên Con. “Không còn Giu-đa hay Hy-lạp… vì hết thảy anh em là một trong Đấng Christ” (Ga-la-ti 3:28).
Khi phong trào thay thế giao ước, thánh khiết bị tập thể hóa và công chính cá nhân bị nuốt vào khẩu hiệu. Phong trào luôn cần ranh giới, kẻ thù, và huy động bầy đàn, nhưng giao ước của Chúa Thần Trời YesHWuaH luôn đòi hỏi linh hồn đứng một mình trước Trời, ăn năn cá nhân, và công chính tự chủ. “Người công chính sẽ sống bởi đức tin” (Ha-ba-cúc 2:4). Đức tin không phải là sản phẩm của tập thể, mà là giao ước cá nhân trước mặt Chúa.
Mọi ý thức hệ khi lên ngôi đều có xu hướng sinh ra độc quyền chân lý: độc đảng, độc trị, độc đoán, độc quyền lương tâm. Đây là tiến trình Babylon hóa, khi cơ chế thay Chiên Con và Nhơn thần tự do bị biến thành nô lệ. Nhưng Cứu Chúa Thần YesHWuaH không đến để lập một hệ thống cai trị thế gian; Ngài đến để cứu linh hồn, và Ngài phán rõ: “Nước ta không thuộc về thế gian này” (Giăng 18:36). Bất cứ nơi nào đạo bị biến thành công cụ quyền lực, nơi đó Babel tái sinh.
Vì vậy Exodus của người công chính trong thời hiện đại là ra khỏi mọi thần tượng vô hình. Khải Huyền vẫn vang lên như lời gọi cuối cùng của giao ước: “Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4). Exodus hôm nay không phải chỉ là rời một địa lý, mà là ra khỏi thờ đảng, ra khỏi thờ quốc gia tuyệt đối, ra khỏi thờ phong trào tập thể, ra khỏi vong nô độc bầy, để trở về Nhơn thần tự do đứng thẳng trước Chúa Thần Trời YesHWuaH, chỉ thờ phượng trong Cứu Chúa Thần YesHWuaH.
Kết luận theo hệ AmazingBless là rõ ràng: ý thức hệ là thần tượng mới của Babylon hiện đại. Khi đảng, quốc gia, hay phong trào thay thế Chiên Con, Nhơn thần tự do bị bóp nghẹt và vong nô độc bầy tăng cường. Đạo về nguồn chỉ có một trung tâm: Chúa Thần Trời YesHWuaH, và sự cứu rỗi chỉ trong Cứu Chúa Thần YesHWuaH. Người công chính phải Exodus khỏi mọi Babel vô hình, đứng một mình trước Trời, không thờ cơ chế, chỉ thờ Chiên Con.
