Trong đạo Chúa về nguồn, vấn đề không nằm ở nhãn tôn giáo hay nhãn chính trị đơn lẻ, mà nằm ở một nguyên lý lặp lại trong đa số trường hợp lịch sử: bất cứ phong trào nào dựng một thẩm quyền tối hậu khác thay cho Chúa Thần Trời YesHWuaH thì đang bước vào tiến trình Babylon hóa, vì Babylon không chết trong lịch sử mà chỉ đổi hình thức khi quyền lực thay thế Chiên Con, khi cơ chế thay thế giao ước, khi tập thể thay thế lương tâm, khi Nhơn thần tự do bị bóp nghẹt và con người bị kéo vào vong nô độc bầy. Trong mô hình cộng sản kinh điển, trung tâm tối cao không còn là Chiên Con mà là đảng, nhà nước và tập thể, khiến lương tâm cá nhân không còn đứng thẳng trước Trời, Nhơn thần tự do bị thay bằng trật tự quản trị, và nguy cơ nhà nước hóa linh hồn trở thành một dạng vong nô độc bầy, đúng như lời cảnh báo rằng “chúng ta phải vâng lời Đức Chúa Trời hơn là vâng lời người ta” (Công-vụ 5:29). Ở một số mô hình thần quyền cưỡng bức, tôn giáo bị nhà nước hóa thành độc quyền chân lý và cưỡng ép tập thể, nơi cơ chế thay thế Chiên Con, bầy đàn thay thế tự do lương tâm, và đức tin bị độc bầy hóa, trái nghịch với tinh thần rằng “Nước ta không thuộc về thế gian này” (Giăng 18:36). Một dạng Babylon khác đến không bằng bạo lực mà bằng tiến hóa tư tưởng và tương đối hóa chân lý, khi “giá trị thời đại” được đặt cao hơn Lời, khiến giao ước bị hòa tan, Chiên Con bị đẩy ra ngoài, và con người bị cuốn vào dòng tư tưởng tập thể thay vì đứng một mình trước Chúa Thần Trời YesHWuaH, đúng như Kinh Thánh nhắc rằng “đừng làm theo đời này, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần” (Rô-ma 12:2). Ngay cả trong không gian Kitô giáo, cải cách cũng có thể trượt thành phe nhóm và độc bầy hệ phái khi hệ thống thay thế Chiên Con và thánh khiết bị tập thể hóa, đúng như Jesus đã phán: “Dân này lấy môi miệng tôn kính Ta, nhưng lòng chúng nó xa Ta” (Ma-thi-ơ 15:8). Điểm chung của Babylon hiện đại luôn là “kháng cách khỏi nguồn”: một trung tâm khác thay cho Chúa Thần Trời YesHWuaH, một tập thể khác thay cho giao ước, một cơ chế khác thay cho tự do lương tâm, khiến vong nô độc bầy tăng cường và Nhơn thần tự do bị bóp nghẹt. Vì vậy đạo Chúa về nguồn không kêu gọi lập phe đối kháng, mà kêu gọi Exodus khỏi Babylon trong mọi hình thức: “Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4), trở lại trạng thái Nhơn thần tự do đứng thẳng trước Trời, chỉ thờ phượng trong Cứu Chúa Thần YesHWuaH. Kết luận về nguồn là rõ ràng: khi ý thức hệ, cơ chế hay tập thể thay thế Chiên Con, Babylon tái sinh; chỉ có Chúa Thần Trời YesHWuaH là trung tâm tuyệt đối, và sự cứu rỗi chỉ trong Cứu Chúa Thần YesHWuaH, để người công chính sống bởi đức tin chứ không bởi bầy đàn hay quyền lực (Ha-ba-cúc 2:4; Rô-ma 1:17).
