Vì Sao Bản Chất Cộng Sản Cũng Vận Hành Như Một “Tôn Giáo Kháng Cách” (Tôn Giáo Thế Tục)?

Trong đạo Chúa về nguồn, “tôn giáo” không chỉ là thờ tượng hay nghi lễ, mà theo nghĩa sâu hơn là một hệ thống tối thượng đòi hỏi lòng trung thành tuyệt đối, đặt một cứu cánh tập thể lên trên lương tâm cá nhân. Theo nghĩa đó, trong đa số mô hình lịch sử, cộng sản đã vận hành như một dạng tôn giáo thế tục kháng cách: không phải vì nó có thần linh, mà vì nó có cấu trúc thay thế trung tâm. Trong giao ước thật, tối thượng là Chúa Thần Trời YesHWaH và sự cứu rỗi chỉ trong Cứu Chúa Thần YesHWaH, nhưng trong cộng sản, tối thượng thường bị chuyển sang đảng, lịch sử tất yếu, thiên đường trần gian và tập thể tuyệt đối—đây chính là Babylon hóa khi Chiên Con bị thay bằng ý thức hệ, vì “Chớ nhờ các vua chúa… vì nơi họ không có sự cứu rỗi” (Thi Thiên 146:3). Mọi tôn giáo kháng cách đều cần người giải thích chân lý, cơ chế giám sát và chuẩn đúng–sai tuyệt đối; trong cộng sản điều đó xuất hiện qua cán bộ tư tưởng, đường lối, thanh lọc lập trường và kỷ luật, tạo ra một dạng “thánh khiết chính trị” thay cho công chính cá nhân. Cộng sản không gọi là thánh khiết, nhưng gọi là trong sạch lý tưởng, đúng lập trường, trung thành tuyệt đối; ai lệch chuẩn bị xem là phản động hay ô uế tư tưởng—đây là vong nô độc bầy thế tục hóa, nơi Nhơn thần tự do bị bóp nghẹt. Bản chất kháng cách của cộng sản cũng nằm ở chỗ nó đối kháng với trật tự cũ để dựng một trật tự mới tuyệt đối, thay giao ước bằng cơ chế lịch sử. Nếu đặt cạnh hai chiều kháng cách khác, cộng sản tuyệt đối hóa đảng–nhà nước tạo vong nô độc bầy chính trị, thần quyền cưỡng bức tuyệt đối hóa luật tập thể tạo vong nô độc bầy thần quyền, còn hệ phái cực đoan tuyệt đối hóa phe nhóm tạo vong nô độc bầy tôn giáo—điểm chung là tập thể hóa thánh khiết, cơ chế hóa lương tâm, Babel hóa đức tin, đúng như tinh thần Babel: “Hãy xây cho chúng ta một thành… làm nên danh cho chúng ta” (Sáng Thế Ký 11:4). Đạo về nguồn nhìn rõ rằng vấn đề không chỉ là tên gọi cộng sản hay thần quyền, mà là thẩm quyền tối hậu: bất cứ hệ thống nào đòi hỏi trung thành tuyệt đối và thay thế Chiên Con đều là Babylon hóa, vì “Ngươi không được có các thần khác trước mặt Ta” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:3). Người công chính không thể là nô lệ của đảng, cơ chế hay phong trào, nhưng phải sống như Abraham—Nhơn thần tự do đứng một mình trước Trời, vì “Người công chính sẽ sống bởi đức tin” (Ha-ba-cúc 2:4). Lời Exodus vẫn vang: “Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4), nghĩa là ra khỏi mọi Babel vô hình của quyền lực tập thể để chỉ thờ phượng trong Cứu Chúa Thần YesHWaH. Kết luận AmazingBless là rõ ràng: trong nhiều mô hình lịch sử, cộng sản vận hành như một tôn giáo thế tục kháng cách khi đảng và tập thể lên ngôi, đạo đức cách mạng bị cực đoan hóa, và vong nô độc bầy chính trị hình thành; cũng như mọi mô hình khác, đó là Babylon hóa khi thẩm quyền tối hậu thay thế Chiên Con, trong khi đạo về nguồn chỉ có một trung tâm: Chúa Thần Trời YesHWaH và sự cứu rỗi chỉ trong Cứu Chúa Thần YesHWaH.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top