Trong Kinh Thánh, sự giải phóng không bao giờ bắt đầu bằng việc “nới rộng xiềng xích”, mà bằng việc thay đổi cấu trúc giam giữ. Dân Israel không được cứu bằng cách đi nhanh hơn trong Ai Cập, mà bằng việc ra khỏi cấu trúc nô lệ. Cũng vậy, bài toán giao thông và kinh tế Tây Nguyên không thể được giải bằng cách vá thêm một đoạn trên Quốc lộ 19, mà phải bắt đầu bằng việc phá thế độc đạo đã khóa toàn bộ hệ thống trong nhiều thập kỷ. Khi Chư Sê được đặt làm trung tâm logistics của Tây Nguyên, dòng hàng không còn bị ép phải dồn về Pleiku rồi chui qua đèo Mang Yang để ra QL19. Hệ thống lúc này thoát khỏi thung lũng độc đạo, chuyển từ trạng thái “một tuyến bắt buộc” sang trạng thái “mạng lưới đa hướng”. Đây không đơn thuần là mở thêm đường, mà là giải phóng cấu trúc, đúng như nguyên tắc Kinh Thánh: “Nếu Con giải phóng các ngươi, các ngươi sẽ thực sự tự do” (Ga 8,36). Tự do ở đây không phải cảm giác, mà là tự do vận hành.
Khi trục Chư Sê – Ayun Pa – Tây Sơn bắt đầu vận hành như một dòng kinh tế thực, Tây Sơn không còn là điểm cuối của bình nguyên, mà trở thành điểm giữa của một chuyển động mới. Chính tại đây, nhu cầu mở tuyến đèo phía Nam vượt lên Đăk Song không còn là ý tưởng trên giấy, mà trở thành hệ quả tất yếu của dòng hàng, dòng người và dòng vốn. Kinh Thánh nhấn mạnh một nguyên tắc căn bản: “Nơi nào có kho tàng của ngươi, ở đó có lòng ngươi” (Mt 6,21). Đèo chỉ được mở khi có kho tàng đủ lớn để nuôi nó; hạ tầng chỉ sống khi có kinh tế thật để gánh. Trục Chư Sê ↔ Tây Sơn chính là kho tàng đó, là dòng sinh khí khiến việc mở đèo phía Nam không còn là quyết định hành chính, mà là đáp ứng tất yếu của thực tại.
Khi tuyến phía Nam hình thành, Tây Sơn bắt đầu chuyển vai. Từ một bình nguyên đơn cực, Tây Sơn trở thành bản lề của hai hệ kinh tế: một bên là bình nguyên với logistics, công nghiệp nhẹ, đô thị và các trung tâm ICD; một bên là sơn địa phía Nam với du lịch sinh thái, lâm nghiệp giá trị cao, năng lượng và nông nghiệp đặc thù. Vùng núi không còn bị bỏ hoang, vì đã có đường ra biển, có trung tâm gom – phân phối, có thị trường gắn trực tiếp. Kinh Thánh từng mô tả phúc lành bằng hình ảnh các vùng đất được nối lại: “Sa mạc và đất khô cằn sẽ vui mừng, đồng hoang sẽ hớn hở nở hoa” (Is 35,1). Vùng núi chỉ “nở hoa” khi được nối vào mạng lưới sống, chứ không phải khi bị cô lập như một vành đai bảo tồn bất động.
Khi cấu trúc này định hình, toàn bộ nền kinh tế Gia Lai – trong không gian mới gắn với Bình Định – thoát khỏi tình trạng bị bó chặt trong thung lũng QL19. Không gian kinh tế không còn bị khóa vào một trục duy nhất, mà hình thành ít nhất hai trục Đông–Tây thực sự: trục Bắc gắn với Pleiku mang vai trò hành chính, truyền thống và lịch sử; trục Nam gắn với Chư Sê – Tây Sơn – Đăk Song mang vai trò kinh tế, logistics và phân phối. Đây không phải là cải thiện cục bộ, mà là chuyển đổi cấp hệ thống, đúng như nguyên tắc Phaolô đã viết: “Đừng rập theo khuôn mẫu cũ, nhưng hãy được biến đổi bằng cách đổi mới tâm trí” (Rm 12,2). Đổi mới ở đây không phải trang trí, mà là đổi khuôn cấu trúc.
Không dừng lại ở việc phá thế độc đạo QL19, mô hình Chư Sê – Tây Sơn còn mở ra một không gian kinh tế bình nguyên mở rộng, liên hoàn từ Chư Sê – Phú Bổn – Ea H’leo. Đây là một mặt bằng phát triển rộng, phẳng, liên tục, khác căn bản với cấu trúc thung lũng bị khóa trước đây. Trong cấu trúc này, Chư Sê giữ vai trò trọng điểm không phải vì danh xưng hành chính, mà vì nằm đúng giữa bình nguyên Kon Tum – Buôn Ma Thuột, nơi các hướng giao thông có thể tỏa đi đa tuyến, đa hướng, không phụ thuộc vào một khe đèo hay một trục bắt buộc duy nhất. Từ Chư Sê, mạng lưới giao thông có thể phát triển theo dạng lưới bình nguyên, với trục Bắc – Nam nối Kon Tum, Chư Sê, Buôn Ma Thuột và Ea H’leo; cùng trục Đông – Tây nối Tây Sơn, Ayun Pa, Chư Sê, Phú Bổn, Ea H’leo và cửa khẩu Đăk Ruê. Đặc điểm quyết định của không gian này là không có đèo núi khóa trục, cho phép mở nhiều tuyến song song, phân tải giao thông và hình thành chuỗi đô thị – logistics – công nghiệp nhẹ – nông nghiệp quy mô lớn trên cùng một mặt bằng liên tục. Kinh Thánh mô tả trật tự này bằng hình ảnh rất đơn giản: “Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ bị bạt xuống” (Is 40,4). Không phải để xóa núi, mà để làm phẳng con đường cho sự sống lưu thông.
Khi trục Tây Sơn ↔ Chư Sê vận hành như xương sống, và tuyến đèo phía Nam Tây Sơn ↔ Đăk Song được mở theo nhu cầu kinh tế thực, Tây Sơn trở thành bản lề của hai hệ sinh thái: bình nguyên phía Bắc và sơn địa phía Nam. Vùng núi phía Nam Tây Sơn không còn bị bỏ quên, vì được kết nối trực tiếp vào mạng lưới bình nguyên – cửa khẩu – cảng biển. Toàn bộ không gian kinh tế Gia Lai, trong cấu trúc mới đã hợp nhất với Bình Định, thoát khỏi trạng thái bị bó hẹp trong thung lũng độc đạo QL19, chuyển sang mô hình mở, phân tán và đa trung tâm. Đó chính là hình ảnh của một thân thể được giải phóng khỏi chỗ tê liệt, như Kinh Thánh nói: “Toàn thân được kết nối và gắn bó với nhau, mỗi phần hoạt động đúng chức năng của mình” (Êp 4,16).
Khi Chư Sê được xác lập là trung tâm logistics Tây Nguyên, không gian kinh tế không chỉ mở theo trục Chư Sê – Tây Sơn, mà còn lan rộng ra toàn bộ bình nguyên Chư Sê – Phú Bổn – Ea H’leo. Mạng lưới đa tuyến trên bình nguyên này, nối thẳng ra cửa khẩu Đăk Ruê và các cảng duyên hải qua Tây Sơn, sẽ giải phóng toàn bộ nền kinh tế vùng khỏi thế độc đạo QL19 và đặt Chư Sê vào đúng vai trò trung tâm Tây Nguyên thực chất, nằm giữa Kon Tum và Buôn Ma Thuột. Và như lời Kinh Thánh kết luận một cách súc tích: “Hãy mở rộng lều trại của ngươi, kéo dài các dây thừng, đóng chặt các cọc” (Is 54,2). Mở rộng không gian, nhưng phải đóng chặt nền móng – đó là con đường của sự bền vững.
