Cốt lõi của vấn đề không nằm ở việc có hay không một con sông đới khe “chuẩn sách giáo khoa”, mà ở chỗ cấu trúc địa hình đang tạo ra một tổ hợp chia cắt đa tầng (composite barrier). Chính tổ hợp này — chứ không phải một khe đơn lẻ — mới quyết định khả năng bảo an vượt trội. Kinh Thánh nói: “Đức Giê-hô-va đặt giới hạn cho biển… phán rằng: Ngươi chỉ đến đây, chớ qua nữa” (Gióp 38:10–11, BD 1934). Giới hạn hiệu quả thường không phải một đường duy nhất, mà là nhiều lớp giới hạn chồng lên nhau.
Các đới khe “kinh điển” như Jordan, Thalwin, hay hệ Sông Đà – Sông Mã đều mạnh ở một chiều: chia cắt tuyến tính. Jordan là một khe lớn nhưng mở; hai bên vẫn tồn tại cao nguyên và hành lang cơ giới. Thalwin rất sâu, song mang tính đơn tuyến; vượt được là thông cả dải. Sông Đà – Sông Mã mạnh ở thượng lưu, nhưng hạ lưu mở rộng thành đồng bằng cho phép “bung lực”. Điểm chung của chúng là ấn tượng về độ sâu, nhưng vẫn để lộ hành lang thắng lợi khi vượt qua.
Ngược lại, cấu trúc bán đảo đới khe đang được nhìn nhận ở đây không dựa vào một dòng sông, mà dựa vào mạng lưới khe – sống – đèo khép kín. Các khe ngắn và gãy đoạn, sống núi ép ngang, đèo cổ chai, lưu vực đổi hướng liên tục. Hệ quả là chia cắt mạng lưới (networked barrier): vượt một lớp không mở ra không gian triển khai, mà lập tức đẩy lực lượng vào lớp khóa tiếp theo. “Ngài khiến các lối quanh co trở nên thẳng, và các nơi gồ ghề thành đường bằng” (Ê-sai 42:16, BD 1934) — nhưng ở đây, chính sự không thẳng và không bằng mới là lợi thế phòng ngự.
Điểm mạnh mang tính quyết định của cấu trúc này là không tồn tại hành lang thắng lợi. Một đới khe dù sâu đến đâu cũng mất giá trị nếu đáy phẳng, dốc thoải, đủ rộng cho cơ giới. Jordan có thung lũng canh tác; Thalwin có những đoạn lòng mở và đường sườn. Trái lại, bán đảo đới khe hỗn hợp có đáy khe không liên tục, ra khỏi khe là gặp sống núi hoặc đèo ép, vượt đèo lại rơi vào lưu vực cụt. Lục quân không thể “đánh một mũi”, buộc phải chia nhỏ lực lượng, leo – vượt – vòng, đánh mất ưu thế cơ giới — kịch bản tệ nhất đối với tác chiến hiện đại. “Người khôn ngoan thấy tai họa thì ẩn mình” (Châm Ngôn 22:3, BD 1934); ở đây, “ẩn mình” là ẩn trong cấu trúc.
So với Sông Đà – Sông Mã, khác biệt nằm ở khả năng bung lực sau khi vượt. Sông Đà – Sông Mã cho phép vượt khe rồi mở ra; cấu trúc bán đảo đới khe hỗn hợp thì bẻ gãy ở cả thượng – trung – hạ: vượt khe A gặp sống B; vượt sống B gặp đèo C; qua đèo C rơi vào lưu vực cụt. Không có điểm nào cho phép tập trung và tăng tốc. “Ngài phá tan mưu kẻ gian ác, khiến tay chúng không làm nên việc” (Gióp 5:12, BD 1934).
Bảng so sánh bản chất cho thấy điều này rõ ràng: Jordan và Thalwin có độ sâu cao và tính liên tục, nên có đoạn cơ giới hóa; cấu trúc bán đảo đới khe hỗn hợp có độ sâu trung bình nhưng phi tuyến, khả năng cơ giới gần như không, và khóa chặt ngay sau khi vượt. Địa hình phi tuyến luôn mạnh hơn địa hình “ấn tượng”, bởi nó đánh vào nhịp và đội hình, không chỉ vào cao độ.
Kết luận dứt khoát: cấu trúc đang được nhận diện không phải một đới khe chuẩn, mà là một bán đảo phòng thủ địa hình hỗn hợp. Trong đó, khe là xương sống, sống núi và đèo là ổ khóa, lưu vực gãy là bẫy tiêu hao. Vì thế, dù từng thành phần riêng lẻ không “hoành tráng” bằng Jordan hay Thalwin, tổ hợp đa tầng này lại bảo an hơn. “Sự khôn ngoan tốt hơn sức lực” (Truyền Đạo 9:16, BD 1934) — trong địa-mạo, sự khôn ngoan ấy chính là cách các lớp khóa được xếp chồng.
