Xét trong trật tự không gian toàn cầu hiện nay, bản lề có thể xoay trục Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương không phải là một quốc gia riêng lẻ, cũng không phải một hạm đội hay một căn cứ quân sự, mà là một hệ bản lề liên hoàn, nơi các dòng thương mại, tiếp vận và quyền lực buộc phải đi qua, bởi “Ngài định chỗ cho biển và đặt ranh giới cho nó, để nước không vượt qua mạng lệnh Ngài” (Châm Ngôn 8:29). Hệ bản lề đó hình thành thành một chuỗi duy nhất: Ấn Độ Dương → Eo Malacca → Biển Đông → Chuỗi đảo thứ nhất, trong đó điểm xoay trục thật sự không nằm ở đại dương sâu, mà nằm tại Eo Malacca – Nam Biển Đông, vì “con đường rộng thì dẫn đến sự hư mất, còn đường hẹp thì dẫn đến sự sống” (Ma-thi-ơ 7:13–14).
Malacca là bản lề xoay trục vì nó hẹp, nông, dễ khóa và gánh khoảng bốn mươi phần trăm thương mại toàn cầu; ai kiểm soát được Malacca thì xoay được dòng chảy thương mại, ép được Trung Quốc lệ thuộc tuyến hẹp, và chia cắt Ấn Độ Dương với Thái Bình Dương theo ý mình, đúng như lời: “Đức Giê-hô-va làm cho các mưu của dân tộc ra vô ích, phá hủy ý định của các dân” (Thi Thiên 33:10). Guam hay Hawaii, dù quan trọng về quân sự, chỉ là nơi phóng lực, không phải nơi xoay trục, vì “kẻ mạnh không nhờ binh lực mình mà được cứu” (Thi Thiên 33:16).
Tuy nhiên, Malacca không tự xoay nếu phía đông không có khớp tiếp lực, và khớp đó chính là Nam Biển Đông, bao gồm thềm Sunda và trục Việt Nam – Philippines – Indonesia; khi Nam Biển Đông nghiêng về lục địa, Malacca trở thành cổ chai có lợi cho Trung Quốc, còn khi nghiêng về biển, Malacca biến thành cổ chai chiến lược của Mỹ, bởi “quả cân và cán cân đều thuộc về Đức Giê-hô-va” (Châm Ngôn 16:11). Chính vì vậy, Hoa Kỳ không gọi riêng rẽ từng khu vực, mà gộp thành một không gian duy nhất mang tên Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, vì họ hiểu rằng không thể giữ Thái Bình Dương nếu mất Ấn Độ Dương, không thể khống chế Trung Quốc nếu không khóa được Malacca, và không thể khóa Malacca nếu không giữ được Biển Đông, đúng như nguyên lý: “Nhà nào chia rẽ thì không đứng vững được” (Ma-thi-ơ 12:25).
Ở tầng sâu hơn, bản lề này không chỉ là bản lề biển, mà còn có bản lề đất liền: Tây Nguyên – Trung Lào – Đông Bắc Campuchia, trong đó Tây Nguyên đóng vai trò “cao áp” sinh lực, Biển Đông là “thoát áp”, còn Malacca là “van khóa”; ai nối được cao nguyên với biển và eo biển thì người đó xoay được toàn bộ trục Ấn Độ – Thái Bình Dương, vì “từ nơi cao, nước chảy xuống các thung lũng theo đường Ngài đã định” (Thi Thiên 104:8).
Kết luận chốt một câu: Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương không xoay bằng hạm đội, mà xoay bằng bản lề Malacca – Nam Biển Đông – cao nguyên Đông Dương; Hoa Kỳ gọi nó là một không gian duy nhất vì họ nhìn thấy trục xoay của thế giới, chứ không nhìn từng vùng rời rạc, bởi “sự khôn ngoan kêu to ngoài đường, sự thông sáng cất tiếng nơi quảng trường” (Châm Ngôn 1:20).
