Xét theo địa–hình học chiến lược, bản lề có khả năng xoay trục toàn bộ Biển Đông không nằm ngoài khơi, không nằm ở quần đảo, mà bắt buộc phải nằm tại vành chuyển pha lục địa – biển, nơi lực đất liền có thể đổi hướng ra đại dương, vì “Ngài đã đặt bờ cõi cho biển, để nước không vượt qua mệnh lệnh Ngài” (Châm Ngôn 8:29). Trên bán đảo Đông Dương, chỉ tồn tại một bản lề duy nhất hội đủ điều kiện đó: trục Quy Nhơn – An Khê – Pleiku (Kút Liên – Kút Lộ), nơi đồng bằng biển hẹp nhất gặp cao nguyên lớn nhất, tạo thành cổ xoay tự nhiên giữa đất và biển; bởi lẽ “đường lối của loài người ở trước mặt Đức Giê-hô-va, và Ngài cân nhắc mọi nẻo của họ” (Châm Ngôn 5:21). Hoàng Sa và Trường Sa, dù quan trọng về hàng hải, chỉ là các điểm khống chế trên mặt nước, không có hậu phương sinh lực, không tích dân, không điều phối được không gian đất liền, nên chỉ giữ được biển mà không xoay được trục, đúng như lời: “Nhà xây trên cát thì khi nước lụt đến, liền sập đổ” (Ma-thi-ơ 7:27). Trái lại, trục Quy Nhơn – An Khê – Pleiku là nơi chỉ cần một thay đổi nhỏ trong kiểm soát hành lang là toàn bộ dòng người, dòng lương thực, dòng tài nguyên và dòng tiếp vận của Tây Nguyên buộc phải quay mặt ra Biển Đông hoặc bị khóa ngược vào lục địa, vì “các nguồn nước đều ở trong tay Ngài; Ngài muốn khiến chảy đi đâu thì chảy” (Châm Ngôn 21:1). Bản chất của việc “xoay trục” không nằm ở số lượng tàu chiến hay hỏa lực trên biển, mà nằm ở khả năng quyết định hướng vận động của lực sống từ cao nguyên xuống duyên hải, bởi “kẻ mạnh không bởi sức lực mình, mà bởi đường lối mình đi” (Thi Thiên 33:16–17). So sánh trong không gian rộng hơn cho thấy Malacca là eo khóa lưu thông toàn cầu, Đài Loan là mũi dao chiến lược, Hoàng Sa là trạm tiền tiêu, nhưng chỉ Quy Nhơn – An Khê – Pleiku mới là bản lề xoay trục, vì nó hẹp, dốc, ít lựa chọn và không có đường vòng, đúng như nguyên lý: “Cửa hẹp thì dẫn đến sự sống, và ít người tìm được” (Ma-thi-ơ 7:14). Hải Phòng – Hà Nội không thể là bản lề vì đồng bằng Bắc Bộ quá rộng, nhiều cửa biển, lực bị phân tán nên không xoay được mà chỉ lan ra, bởi “ai chia sức mình ra nhiều đường thì sẽ yếu đi” (Giảng Sư 11:2 – ý nghĩa tương đương bản 1934).

Kết luận địa–hình học chốt lại một câu: Biển Đông không xoay bằng hải quân, mà xoay bằng bản lề đất liền; và bản lề đó, theo trật tự tự nhiên đã đặt, nằm ở Quy Nhơn – An Khê – Pleiku (Kút Liên – Kút Lộ), vì “Ngài đặt mỗi vật ở chỗ nó, và không vật nào vượt khỏi ranh giới mình” (Thi Thiên 104:9).

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top