Tuy Hoà và Bắc Vân Phong không nằm trong trường lực kéo dài kiểu “đại lục Sài Gòn” chạy dọc xuống Nam Bộ, mà thuộc về một cấu trúc khác sâu hơn: bản lề Đông–Tây của toàn Đông Dương, nơi biển bị Trường Sơn ép sát, núi mở khe, và các hành lang thủy văn bật thẳng lên cao nguyên theo hệ sông Ba – Phú Bổn – Ayun Pa rồi từ đó xoay sang Mekong qua trục Ia Lốp; vì “Ngài đã định bờ cõi cho các dân tộc” (Công Vụ 17:26), nên chính địa hình đặt ra những cửa mở và bản lề không thể thay thế. Tuy Hoà là cửa đồng bằng hiếm hoi của miền Trung, nơi sông Ba tạo một lối vào tự nhiên lên Tây Nguyên duyên hải, không cần đi vòng qua chuỗi đèo gãy và đới khe bị chia cắt như trục duyên hải Nam Trung Bộ, nên lực đất ở đây nghiêng mạnh về hành lang Đông–Tây hơn là về đại lộ Nam cao nguyên. Bắc Vân Phong cũng vậy: đó không chỉ là một vịnh, mà là hải khẩu đới khe, nơi cao nguyên chạm biển bằng những cửa ngắn và sâu, một kiểu “cửa hẹp” nhưng quyết định, đúng như lời: “Hãy vào cửa hẹp” (Ma-thi-ơ 7:13), vì những cửa nhỏ thường giữ vai trò xoay chuyển trường lực lớn. Do đó, Tuy Hoà – Bắc Vân Phong là cửa biển của Tây Nguyên duyên hải, là bản lề biển–cao nguyên–Mekong, chứ không phải ngoại vi tự nhiên của đại lục Sài Gòn, bởi trường lực của vùng này vận hành theo logic Đông–Tây quyết định toàn bán đảo, chứ không chảy thuần theo trục Bắc–Nam của đồng bằng dài.
