Trong thời toàn cầu hóa, đạo Chúa về nguồn không còn là một nhóm nhỏ giữa Địa Trung Hải nữa, mà đã lan ra khắp các châu lục và đi vào mọi nền văn minh. Nhưng chính khi đức tin bước vào không gian toàn cầu, nguy cơ Babylon hóa cũng mở rộng: khi đạo bị quyền lực hóa, khi giao ước bị biến thành cơ chế, khi Chiên Con bị thay bằng dự án tập thể, thì Babel tái sinh dưới hình thức mới. Kinh Thánh cảnh báo nguyên tắc này từ rất sớm: “Chớ làm theo đời này, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần” (Rô-ma 12:2). Đạo Chúa về nguồn không phải một hệ thống cai trị, mà là giao ước cứu rỗi; trung tâm không phải nhà nước, đảng phái hay cơ chế tôn giáo, nhưng là Cứu Chúa Thần YesHWuaH. Jesus phán rõ: “Nước ta không thuộc về thế gian này” (Giăng 18:36), và Kinh Thánh xác lập: “Chỉ có một Đấng Trung Bảo… là Jesus Christ” (I Ti-mô-thê 2:5). Nếu đánh mất trung tâm này, đạo sẽ biến thành Babel.
Trong thế giới hiện đại, đức tin đứng giữa nhiều áp lực, và trong đa số trường hợp quyền lực luôn có xu hướng kéo đức tin vào cơ chế. Khi đức tin bị nhà nước hóa và lương tâm bị kiểm soát, tự do thuộc linh bị thu hẹp; Kinh Thánh tuyên bố chuẩn mực bất biến: “Phải vâng lời Đức Chúa Trời hơn là vâng lời người ta” (Công-vụ 5:29). Khi chân lý bị tương đối hóa và đức tin bị hòa tan thành “giá trị xã hội”, Kinh Thánh đã báo trước: “Sẽ có thời người ta không chịu nghe đạo lành… nhưng theo tư dục mà kiếm nhiều giáo sư” (II Ti-mô-thê 4:3). Khi cải cách rời khỏi gốc Kinh Thánh và thay nguồn bằng dự án mới, Lời nhắc đóng đinh vẫn là: “Hãy đứng vững và giữ lấy các điều đã được dạy” (II Tê-sa-lô-ni-ca 2:15). Babylon hóa không chỉ là chuyện của một thời đại, mà là quy luật: bất cứ nơi nào quyền lực thay thế Chiên Con, cơ cấu thay thế Lẽ thật, thì Babel bắt đầu dựng lên.
Căn bệnh gốc trong mọi thời đại chính là vong nô độc bầy: con người núp sau tập thể, thờ cơ chế quyền lực, tìm vinh hiển lẫn nhau thay vì đứng thẳng trước Chúa Thần Trời YesHWuaH. Jesus phán thẳng: “Các ngươi tìm vinh hiển lẫn nhau, mà không tìm vinh hiển đến từ một mình Đức Chúa Trời” (Giăng 5:44). Và Kinh Thánh xác nhận: “Người công bình sẽ sống bởi đức tin” (Rô-ma 1:17). Công chính luôn là tự chủ trước Trời, không phải nô lệ bầy đàn. Vì vậy, đạo về nguồn có những nguyên tắc bất biến: giữ Chiên Con làm trung tâm tuyệt đối — “Hãy nhìn xem Jesus, cội rễ và cuối cùng của đức tin” (Hê-bơ-rơ 12:2); giữ tự do lương tâm cá nhân trước Trời theo tinh thần Abraham — “Hãy ra khỏi quê hương và họ hàng ngươi” (Sáng-thế Ký 12:1); giữ Hội thánh là thân thể chứ không là đế chế — “Hội thánh là thân thể của Đấng Christ” (Ê-phê-sô 1:22–23), và chức vụ không phải cai trị mà là phục vụ — “Ai muốn làm lớn thì phải làm đầy tớ” (Ma-thi-ơ 20:26); không đồng hóa đạo với bất kỳ hệ thống chính trị nào vì “Nước ta không thuộc về thế gian này” (Giăng 18:36); và bảo thủ giao ước chứ không bảo thủ quyền lực, vì “Ngươi không thể phục vụ Đức Chúa Trời lại phục vụ Ma-môn” (Ma-thi-ơ 6:24).
Kết luận thần học về nguồn là rõ ràng: đạo Chúa về nguồn ngày nay là toàn cầu, nhưng Babylon cũng toàn cầu — Babylon nhà nước hóa, Babylon cấp tiến hóa, Babylon cơ chế tôn giáo, Babylon độc bầy. Cho nên lời gọi vẫn vang lên như xưa: “Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4). Con đường duy nhất là đứng thẳng trước Chúa Thần Trời YesHWuaH, không làm nô lệ cho vong nô độc bầy, và chỉ thờ phượng trong Cứu Chúa Thần YesHWuaH, vì “Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ phượng Ngài phải thờ phượng trong Thần và Lẽ thật” (Giăng 4:24).
