Thực thể thường được gọi là “khe Kút Lộ Phong Linh” nếu chuẩn hóa theo địa hình học và địa–chiến lược thì không phải là một bán đảo hải dương theo nghĩa cổ điển, mà là một bán đảo địa hình: một khối núi–ven biển bị khoét tách khỏi đại lục bởi một hành lang đứt gãy – khe vực – thung lũng sụt lún kéo dài, nối từ khối Ngọc Linh – Kon Tum – bắc Gia Lai, theo các trục Dak Bla, Ba, Ayun, Kôn, đổ ra Phú Yên – Khánh Hòa, đồng thời mở nhánh về Sekong – Attapeu – Mekong; chính tính liên tục này cho thấy đây không phải mạng sông ngẫu nhiên mà là một đới yếu kiến tạo cổ được nước khai thác lại, tạo nên một rãnh chia cắt thực sự giữa không gian ven biển hướng ra Biển Đông và không gian lục địa Mekong. Về bản chất chiến lược, hành lang khe vực này không thuận cho tiến công quy mô lớn từ phương Bắc vì nó chặn trục Bắc–Nam bộ binh–nông nghiệp, buộc mọi lực lượng phải đi qua các khe vực khống chế hoặc leo sườn dốc rừng rậm thiếu hậu cần, biến vận động thành tiêu hao; đồng thời nó tách khối ven biển khỏi chiều sâu đại lục, khiến các đội hình lớn khó duy trì vận tải liên tục và dễ bị phân mảnh theo thung lũng, đúng với nguyên lý rằng “kẻ khôn ngoan thấy tai họa bèn ẩn mình, còn kẻ dại cứ đi tới mà chịu thiệt” (Châm Ngôn 22:3), bởi địa hình ở đây buộc kẻ tiến công phải lộ mình và trả giá. Vai trò của Ngọc Linh là then chốt: không chỉ là núi cao mà là khối khóa địa hình, nơi các khe vực sâu tỏa nan quạt và bẻ gãy hướng dòng chảy Đông–Tây, tạo ra một không gian chia cắt triệt để giữa các mảng địa lý, khiến văn minh ven biển không bị hút vào không gian nông nghiệp phương Bắc; nhờ đó Champa mới có thể quay mặt ra biển, lưng tựa núi và giữ bản sắc Ấn Độ Dương trong nhiều thế kỷ, bởi “Đức Giê-hô-va đã đặt bờ cõi cho các dân, khiến họ không vượt qua được” (Công Vụ Các Sứ Đồ 17:26), ranh giới ở đây không phải đường vẽ mà là cấu trúc đất. Tuy nhiên, cần nói thẳng nhược điểm: đây không phải địa hình “khóa cứng”, vì hệ khe vực có nhiều nhánh phụ và mở ra biển rộng, thiếu các vịnh kín kiểu Cam Ranh; nếu không kiểm soát được không gian biển, phòng thủ có thể bị mở khóa từ hướng Đông, minh chứng rằng “nhà xây trên đá thì đứng vững, còn xây trên cát thì khi nước lũ đến, nhà ấy sập đổ” (Ma-thi-ơ 7:25–27), địa hình tốt nhưng thiếu trụ cột bổ trợ sẽ không bền. Kết luận học thuật phải là: hành lang khe vực này là một rãnh chia cắt Đông Dương có thật về địa hình, kiến tạo và lịch sử chiến lược; nó không phải nơi để đánh ra đại lục, nhưng là cấu trúc rất phù hợp để giữ, cầm cự và tự bảo toàn trước áp lực từ phương Bắc, một “bán đảo địa hình” đúng nghĩa, nơi ranh giới không cần thành lũy vì chính đất đã làm tường.
