Trong đạo Chúa về nguồn, điều nguy hiểm nhất không phải là “không có tôn giáo”. Điều nguy hiểm nhất là tôn giáo vô hình của con bò vàng hiện đại: một hệ thống duy vật hóa linh hồn, nơi con người tự xưng vô thần, văn minh, tiến bộ, giải phóng, nhưng thực chất đang thay trung tâm thuộc linh. Babylon không phải chỉ là một thành phố cổ. Babylon là nguyên lý: khi Chúa Thần Trời YesHWaH bị đẩy ra ngoài và vật chất lên ngai, thì con bò vàng tái sinh dưới hình thức mới.
Trong Kinh Thánh, không có vô thần tuyệt đối theo nghĩa “trống rỗng”. Con người không thể không thờ. Nếu không thờ Trời, thì sẽ thờ một thứ khác: tiền, quyền lực, khoái lạc, khoa học như cứu cánh, nhà nước, tập thể, hay bản ngã. Đây chính là con bò vàng của thời hiện đại: duy vật hóa linh hồn, nơi cái hữu hình thay thế Đấng vô hình. Thần tượng không còn là tượng đá, mà là hệ giá trị tối thượng.
Vô thần hiện đại thường tự hào là văn minh, nhưng trong bản chất thuộc linh, nó vận hành như một tôn giáo thế tục của xác thịt. Dù cộng sản vô thần hay nhiều dạng cấp tiến vô thần, điểm chung trong đa số trường hợp là: coi vật chất là nền tảng, coi đời này là tất cả, coi con người là trung tâm tối hậu. Đây là thờ xác thịt thay vì Thánh Linh. Con bò vàng không còn là tượng, con bò vàng là tiêu thụ, hưởng thụ, quyền lực, tiến bộ như cứu rỗi trần gian.
Đạo về nguồn đứng trên nền Kinh Thánh rằng Trời không hề ẩn hoàn toàn. Phao-lô nói điều vô hình của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua tạo vật, để con người “không thể chữa mình được” (Rô-ma 1:20). Nghĩa là qua trời đất, sự sống, cái chết, công lý, và tiếng lương tâm, con người có chứng cớ về Chúa Thần Trời YesHWaH. Nhưng vấn đề không chỉ là thiếu thông tin. Trong nhiều trường hợp, đó là ý chí: con người không muốn Trời cai trị.
Đây là chiều sâu của kháng cách thuộc linh: cố ý tự trị khỏi giao ước. Vô thần hiện đại thường không chỉ nói “tôi không biết”, mà nói “tôi không muốn có Đấng Tối Cao”. Con người muốn tự định nghĩa thiện ác, tự làm chủ vận mệnh, tự cứu mình bằng cơ chế. Đó chính là Babel: “Hãy xây cho chúng ta một thành… làm nên danh cho chúng ta” (Sáng Thế Ký 11:4). Khi con người làm trung tâm, Babel được dựng lại.
Duy vật hóa là con bò vàng. Israel đã thờ con bò vàng và nói: “Đây là thần đã đem ngươi ra khỏi xứ Ai Cập” (Xuất Ê-díp-tô 32:4). Ngày nay con người cũng nói cùng một cấu trúc: tiền cứu tôi, nhà nước cứu tôi, khoa học cứu tôi, tiến bộ cứu tôi. Vật chất thay thế Chúa Thần Trời YesHWaH. Đây là Babylon hiện đại: con bò vàng của hệ thống và bản ngã.
Hậu quả là điều nghịch lý: khi con người từ chối Trời, họ không trở thành tự do. Họ trở thành nô lệ cho tập thể, hệ thống, khoái lạc, quyền lực, bầy đàn xã hội. Đó là vong nô độc bầy duy vật hóa. Nhơn thần tự do chỉ tồn tại khi linh hồn đứng thẳng một mình trước Chúa Thần Trời YesHWaH, không núp sau cơ chế và không bán lương tâm cho thần tượng vô hình.
Đạo Chúa về nguồn không kêu gọi ghét người hay lập phe đối kháng. Đạo về nguồn kêu gọi Exodus khỏi Babel. Lời Khải Huyền vẫn vang: “Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4). Ra khỏi Babylon nghĩa là ra khỏi thờ vật chất, ra khỏi thờ cơ chế, ra khỏi con bò vàng hiện đại, để trở về trung tâm duy nhất: Chúa Thần Trời YesHWaH, và sự cứu rỗi chỉ trong Cứu Chúa Thần YesHWaH.
Kết luận AmazingBless: Vô thần hiện đại, dù dưới hình thức cộng sản hay cấp tiến văn minh, trong đa số trường hợp không phải là trống rỗng, mà là một tôn giáo duy vật: cố ý từ khước Chúa Thần Trời YesHWaH để thờ con bò vàng của vật chất, cơ chế và bản ngã. Con người biết về Trời qua tạo vật và lương tâm, nhưng chọn kháng cách tự trị. Kết quả là Babylon hóa: vong nô độc bầy thay cho Nhơn thần tự do. Đạo về nguồn kêu gọi Exodus khỏi mọi con bò vàng, chỉ thờ phượng trong Cứu Chúa Thần YesHWaH.
