Có một câu hỏi đầy đau đáu trong thời đại chúng ta hôm nay: Tại sao có những người lại để tâm trí mình trở nên biếng nhác và dễ dàng bị lừa dối, sống như đang ở trong một ngục tù vô hình của sự mù lòa tâm linh? Phải chăng họ không được nghe về lẽ thật? Phải chăng họ chưa từng được tiếp cận với ánh sáng? Không, thưa quý vị, lẽ thật đã đến rồi.
1. Lẽ thật đã đến – Ánh sáng đã soi vào thế gian
Lời Chúa trong Giăng chép rằng:
“Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, ở giữa chúng ta… Ngài là sự sáng thật, đã đến thế gian để soi sáng mọi người” (Giăng 1:9,14).
Ánh sáng ấy đã chiếu rọi – không phải một ánh sáng mờ nhạt, mà là ánh sáng của lẽ thật, ánh sáng cứu rỗi. Nhưng điều đáng buồn là:
“Ánh sáng soi trong nơi tối tăm, song tối tăm chẳng hề nhận lấy ánh sáng” (Giăng 1:5).
Không phải vì ánh sáng không đủ mạnh, nhưng vì lòng người không muốn tiếp nhận. Họ yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì công việc họ là xấu xa (Giăng 3:19).
Châm-ngôn 1:20 Sự khôn–ngoan hô lên ngoài đường, Cất tiếng dội ra nơi phố chợ Sự khôn ngoan kêu lớn trên đường phố; Lên tiếng giữa quảng trường Khôn ngoan lên tiếng ngoài
2. Tâm trí biếng nhác – Gốc rễ của sự khước từ lẽ thật
Vâng, đó là những người có tâm trí biếng nhác, không tìm kiếm lẽ thật cho linh hồn mình. Họ không để tâm linh mình được nuôi dưỡng, không tìm kiếm ánh sáng và sự khôn ngoan đến từ Chúa. Họ chọn đường rộng, vì:
“Cửa rộng và đường dễ dãi thì đưa đến sự hư mất, kẻ vào đó thì nhiều; nhưng cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít” (Ma-thi-ơ 7:13-14).
Sự biếng nhác thuộc linh luôn chọn điều dễ dãi cho xác thịt, chọn con đường đông người, con đường thỏa mãn những ham muốn thấy được, đụng chạm được, nhưng lại khước từ điều thuộc về tâm linh.
3. Không tìm kiếm thức ăn thiêng liêng – Dẫn đến ngục tù thuộc linh
Người có tâm trí biếng nhác sẽ không tìm kiếm thức ăn cho linh hồn mình. Dù họ có thể siêng năng kiếm tiền, mưu sinh cho đời sống vật chất, nhưng họ lại bỏ đói linh hồn mình.
“Thịt Ta thật là đồ ăn, huyết Ta thật là thức uống… Ai ăn thịt và uống huyết Ta thì có sự sống đời đời” (Giăng 6:55-56).
Chúa Giê-xu đã phán:
“Ai khát, hãy đến cùng Ta mà uống” (Giăng 7:37).
Lời mời gọi ấy vẫn còn vang vọng, nhưng người không đói khát lẽ thật thì sẽ bỏ qua như không hề nghe thấy. Kết quả là họ bị giam hãm trong ngục tù của sự ngu dốt, mê muội và lừa dối.
4. Lời kêu gọi tìm kiếm sự khôn ngoan
Lời Chúa trong Châm-ngôn kêu gọi mạnh mẽ:
“Hãy tìm kiếm sự khôn ngoan như tìm bạc, và tìm nó như tìm bửu vật quý báu” (Châm-ngôn 2:4).
Và trong một hình ảnh mạnh mẽ khác:
“Hãy dùng bạc và vàng mà mua lấy sự khôn ngoan!” (Châm-ngôn 16:16).
Điều đó cho thấy rằng sự khôn ngoan – tức là lẽ thật của Đức Chúa Trời – cần được theo đuổi, cần sự siêng năng, cần một tấm lòng khao khát. Không ai nhận được nếu không tìm kiếm.
KẾT LUẬN
Anh chị em thân mến,
Một người không siêng năng tìm kiếm lẽ thật, không nuôi dưỡng linh hồn bằng lời Chúa, sẽ rất dễ bị giam cầm trong bóng tối của sự dối trá. Tâm trí biếng nhác chính là cánh cửa mở ra cho kẻ thù gieo sự mù lòa, cho xác thịt làm chủ, và cho đời sống rơi vào sự hư mất.
Hôm nay, Chúa vẫn đang gọi:
“Ta là sự sáng của thế gian, ai theo Ta chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống” (Giăng 8:12).
Nguyện mỗi người trong chúng ta tỉnh thức, siêng năng, khao khát và tìm kiếm sự sáng, tìm kiếm lẽ thật, để được tự do và sống trong ánh sáng đời đời của Ngài.
A-men.
