Pleiku–Gia Lai không giống Kon Tum theo nghĩa nghiêng hẳn về trường lực Bắc Trường Sơn, nhưng cũng không thuộc trọn về trường lực Mekong – Sài Gòn, vì bản chất của Pleiku là một vùng bản lề cao nguyên mở, nơi các dòng lực địa hình gặp nhau và xoay hướng. Kon Tum nằm sát hơn với “cửa Bắc Trường Sơn”, gần trục Nghệ–Tĩnh, dải Quảng và hành lang nội lục kéo xuống, nên lực Bắc đi vào thuận dòng hơn; còn Pleiku–Gia Lai lại là lòng chảo cao nguyên rộng, không bị bóp thành một cổ họng một chiều, mà mở ra đồng thời nhiều hướng: xuống Buôn Ma Thuột, sang hệ Sê San – Stung Treng, và ra duyên hải Quy Nhơn – Kut lộ Yun qua các cửa An Khê. Chính vì vậy Pleiku mang tính “bàn xoay”, đúng như lời: “Ngươi đứng tại ngã ba đường mà nhìn” (Giê-rê-mi 6:16), vì Pleiku là ngã ba tự nhiên giữa Trường Sơn, Mekong và duyên hải. Hơn nữa, Pleiku thuộc lõi hệ Sê San với Ia Drang và hành lang Ia Lốp, nên nghiêng mạnh về trục đại lục Đông Dương đi thẳng sang Campuchia – Mekong, chứ không chỉ là một nhánh Bắc–Nam nội bộ. Đồng thời, trục cao nguyên liên tục từ Sài Gòn qua QL14 – Buôn Ma Thuột lên Pleiku cũng thuận hơn so với việc leo lên Kon Tum cao hơn và hẹp hơn sát Trường Sơn, khiến Pleiku chịu lực Nam rõ hơn Kon Tum. Nhưng Pleiku lại không thuần nội lục, vì còn bị kéo bởi hải đầu Kut lộ Yun và cửa duyên hải Quy Nhơn, nên trở thành bản lề giữa biển và Mekong, đúng như nguyên tắc: “Ta đã đặt trước mặt ngươi một cái cửa mở ra” (Khải Huyền 3:8), bởi Pleiku là nơi cửa khe mở ra nhiều hướng chứ không đóng một chiều. Vì vậy có thể chốt gọn: Kon Tum là cửa Bắc của Trường Sơn, còn Pleiku–Gia Lai là bản lề xoay giữa đại lục Trường Sơn – đại lục Mekong qua Ia Lốp – và duyên hải Kut lộ Yun, nên không nghiêng tuyệt đối về Hà Nội hay Sài Gòn mà là trung tâm điều phối tự nhiên của toàn cao nguyên.
