Biết Trời Mà Từ Khước: Tội Babel Sâu Nhất Của Thời Hiện Đại

Trong đạo Chúa về nguồn, tội sâu nhất không phải là “chưa từng nghe”. Tội sâu nhất là biết Trời mà cố ý từ khước. Đây chính là Babel tận gốc: không phải vô minh, mà là phản nghịch có ý chí. Babylon hóa không bắt đầu từ thiếu ánh sáng, mà bắt đầu từ việc con người đẩy ánh sáng ra ngoài để tự dựng một trung tâm khác thay cho Chúa Thần Trời YesHWaH.

Kinh Thánh xác quyết rằng con người không thể nói “tôi không biết gì về Trời”. Trời đã bày tỏ chính Ngài qua trời đất, sự sống, lương tâm, công lý nội tâm, tiếng gọi trong đau khổ và cái chết. Phao-lô nói: “Những sự không thấy được của Đức Chúa Trời… đã được thấy rõ từ khi sáng thế” (Rô-ma 1:20). Nghĩa là đa số con người đều cảm nhận có Đấng Tối Cao. Không ai hoàn toàn trống rỗng. Vấn đề không nằm ở thiếu chứng cớ, mà nằm ở ý chí từ khước.

Tội Babel không phải thiếu ánh sáng, mà là ghét ánh sáng. Jesus phán: “Sự sáng đã đến trong thế gian, nhưng người ta yêu sự tối tăm hơn sự sáng” (Giăng 3:19). Đây là điểm then chốt của thời hiện đại: ánh sáng có đó, nhưng con người không muốn Trời cai trị. Babel là sự chống đối trung tâm thuộc linh, là khước từ giao ước để giữ quyền tự trị.

Trong đạo về nguồn, vấn đề không phải tri thức, mà là giao ước. Con người biết có Trời, biết có công lý, biết có sự phán xét, nhưng họ muốn tự làm chủ, tự định nghĩa thiện ác, tự dựng danh cho mình. Đó là Babel: “Hãy làm nên danh cho chúng ta” (Sáng Thế Ký 11:4). Khi con người đặt “chúng ta” lên ngai, Chiên Con bị đẩy ra ngoài, và Babylon bắt đầu được xây lại.

Từ khước Trời luôn dẫn đến thờ con bò vàng. Khi con người từ khước Chúa Thần Trời YesHWaH, họ không trở thành trung lập. Họ lập tức thờ một thần tượng khác: tiền, quyền lực, khoa học như cứu cánh, khoái lạc, quốc gia, cơ chế. Đó là con bò vàng hiện đại: duy vật hóa linh hồn. Cấu trúc của Xuất Ê-díp-tô lặp lại trong lịch sử: cái hữu hình thay thế Đấng vô hình, xác thịt thay thế Thần.

Đây là “vô thần” như một kháng cách có ý chí. Vô thần thời hiện đại trong nhiều trường hợp không phải là thiếu thông tin, mà là một lựa chọn thuộc linh: không muốn có Đấng Tối Cao, không muốn chịu trách nhiệm trước Trời, muốn tự trị tuyệt đối. Đây là kháng cách sâu nhất: kháng cách khỏi đạo về nguồn, kháng cách khỏi giao ước, kháng cách khỏi sự cai trị của Chúa Thần Trời YesHWaH.

Hậu quả là nghịch lý: từ chối Trời không đem lại tự do, mà đem lại nô lệ. Con người rơi vào vong nô độc bầy duy vật: bầy đàn ý thức hệ, bầy đàn khoái lạc, bầy đàn cơ chế. Nhơn thần tự do chỉ có khi con người đứng thẳng một mình trước Trời. Khi Chiên Con bị thay thế, con người không được giải phóng, mà bị kéo vào Babylon hóa tập thể.

Vì vậy lời gọi cuối cùng của đạo về nguồn vẫn vang lên như thời các sứ đồ: “Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4). Exodus hôm nay không chỉ là ra khỏi một thành phố, mà là ra khỏi con bò vàng hiện đại, ra khỏi duy vật hóa, ra khỏi vong nô độc bầy, để trở về giao ước thật. Chỉ thờ phượng trong Cứu Chúa Thần YesHWaH, chỉ đứng thẳng trước Chúa Thần Trời YesHWaH, không núp sau cơ chế và không thờ thần tượng vô hình.

Kết luận AmazingBless: Tội Babel sâu nhất của thời hiện đại không phải vô minh, mà là biết Trời mà từ khước. Con người cảm nhận Chúa Thần Trời YesHWaH qua tạo vật và lương tâm, nhưng cố ý kháng cách tự trị và thờ con bò vàng duy vật. Kết quả là Babylon hóa: vong nô độc bầy thay cho Nhơn thần tự do. Đạo về nguồn kêu gọi Exodus khỏi mọi Babel vô hình, chỉ đứng một mình trước Trời, và sự cứu rỗi chỉ trong Cứu Chúa Thần YesHWaH.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top