Trong đạo Chúa về nguồn, Babylon không chết khi một đế chế sụp đổ, vì Babylon không phải chỉ là một thành phố cổ. Babylon là một nguyên lý thuộc linh: khi quyền lực thay thế Chiên Con, khi cơ chế thay thế giao ước, khi bầy đàn thay thế lương tâm, thì Babylon tái sinh dưới hình thức mới. Thời hiện đại không hết Babylon; thời hiện đại chỉ đổi mặt nạ Babylon, và vì vậy người công chính luôn phải tỉnh thức để không bị kéo vào vòng vong nô độc bầy nghịch với Chúa Thần Trời YesHWuaH.
Babylon cộng sản bộc lộ rõ nhất khi nhà nước muốn quản trị linh hồn: không chỉ cai trị kinh tế hay xã hội, mà còn muốn cai trị luôn sự thờ phượng, biến đức tin thành hồ sơ và Hội thánh thành một phòng ban hành chính. Khi tôn giáo bị nhà nước hóa, đạo bị biến thành công cụ, và sự thờ phượng bị đặt dưới giấy phép, đó chính là Babylon: cơ chế quyền lực nuốt lấy giao ước. Nhưng người công chính không thể thờ phượng theo giấy phép của thế gian, vì Kinh Thánh đã xác lập nguyên tắc: “Phải vâng lời Đức Chúa Trời hơn là vâng lời người ta” (Công-vụ 5:29). Sự thờ phượng thật chỉ đứng trước Chúa Thần Trời YesHWuaH, không đứng trước cơ cấu.
Babylon cấp tiến lại không luôn đến bằng bạo lực, mà đến bằng ngôn ngữ đẹp, khẩu hiệu nhân văn, và tiến hóa tư tưởng. Nhưng kết quả trong đa số trường hợp là chân lý bị tương đối hóa, Chiên Con bị thay bằng “giá trị thời đại”, Thập Tự bị thay bằng cảm xúc xã hội, và giao ước bị hòa tan thành một dự án cải cách. Kinh Thánh đã cảnh báo về xu hướng ấy: “Sẽ có thời người ta không chịu nghe đạo lành… nhưng theo tư dục mà kiếm nhiều giáo sư” (II Ti-mô-thê 4:3). Người công chính không thể sống bằng thời đại, vì người công chính sống bằng giao ước, không sống bằng dòng chảy của khẩu hiệu.
Babylon cơ chế hóa là nguy cơ sâu nhất, vì nó không chỉ đến từ bên ngoài, mà có thể xuất hiện ngay trong danh nghĩa đạo. Khi Hội thánh trượt thành đế chế quyền lực, chức vụ biến thành ngai, kỷ luật biến thành roi kiểm soát, và cộng đồng bị độc bầy hóa, thì thân thể Chiên Con bị thay bằng Babel. Jesus đã phán thẳng về căn bệnh này: “Các ngươi tìm vinh hiển lẫn nhau, mà không tìm vinh hiển đến từ một mình Đức Chúa Trời” (Giăng 5:44). Khi vinh hiển của bầy đàn thay thế vinh hiển của Trời, Babylon đã bước vào ngay trong áo thánh.
Căn nguyên chung của mọi Babylon, dù là cộng sản, cấp tiến hay cơ chế tôn giáo, chính là vong nô độc bầy: con người sợ đứng một mình trước Lẽ thật, cần bầy che chắn, thờ tập thể, bán công bình để giữ địa bàn. Kinh Thánh gọi đó là xác thịt và thế gian, vì “đừng làm theo đời này” (Rô-ma 12:2). Khi lương tâm không còn đứng trước Chúa Thần Trời YesHWuaH, mà đứng trước bầy đàn quyền lực, thì đó là nô lệ thuộc linh.
Vì vậy, Exodus của người công chính là ra khỏi Babylon trong mọi hình thức. Kinh Thánh không chỉ nói tránh điều sai, mà phán một lời gọi trực tiếp: “Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4). Exodus thời nay không phải vượt biển địa lý, mà là ra khỏi sự thờ cơ chế, ra khỏi sự thờ quyền lực, ra khỏi độc bầy hóa, ra khỏi Babylon trong lòng. Người công chính phải có thể sống một mình trước Trời, không núp sau tập thể, không dùng danh nghĩa đạo để trú ẩn.
Giữa Babylon hiện đại, người công chính giữ Chiên Con làm trung tâm tuyệt đối, vì “Nước ta không thuộc về thế gian này” (Giăng 18:36). Người công chính giữ tự do lương tâm trước Trời, không bán linh hồn cho phe nhóm. Người công chính giữ công bình hơn lợi ích, vì “Ngươi chớ làm sai lệch sự công bình” (Phục-truyền 16:19). Người công chính hiểu Hội thánh là thân thể để thờ phượng và nâng đỡ, không phải đế chế để cai trị. Và người công chính bảo thủ giao ước, không bảo thủ quyền lực, vì “ai muốn làm lớn trong các ngươi thì phải làm đầy tớ” (Ma-thi-ơ 20:26).
Kết luận về nguồn là rõ ràng: Babylon sẽ luôn tái sinh dưới nhiều mặt nạ — Babylon cộng sản, Babylon cấp tiến, Babylon cơ chế hóa, Babylon vong nô độc bầy — nhưng Chiên Con là con đường Exodus duy nhất. Người công chính đứng thẳng trước Chúa Thần Trời YesHWuaH, không núp sau bầy, không thờ cơ chế, chỉ thờ phượng trong Cứu Chúa Thần YesHWuaH. “Người công bình sẽ sống bởi đức tin” (Rô-ma 1:17). Đó là Exodus cuối cùng.
