Chức Vụ Thật: Phục Vụ Hay Quyền Lực? Khi Người Chăn Trở Thành Cai Trị

Trong đạo YesHWuaH về nguồn, đây là một điểm phân định cực kỳ nghiêm trọng: chức vụ trong hội thánh được ban ra để phục vụ thân thể Chiên Con, nhưng trong đa số trường hợp lịch sử, chức vụ rất dễ bị Babylon hóa thành quyền lực cai trị. Người chăn có thể là người dẫn bầy bằng tình yêu và Lẽ thật, nhưng cũng có thể trượt thành “quan cai trị” vận hành bằng kiểm soát, sợ hãi và hệ thống.

Chức vụ trong Kinh Thánh không phải là ngai. Nó không phải quyền sở hữu linh hồn. Nó là trách nhiệm trước mặt YesHWuaH để chăm sóc, nuôi dưỡng và bảo vệ thân thể. Jesus đã đặt chuẩn mực ngay từ đầu: “Con Người đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ” (Ma-thi-ơ 20:28). Đây là nguyên lý nền: chức vụ thật luôn đi xuống trong khiêm nhu, không đi lên trong thống trị.

Nhưng khi hội thánh bị kéo vào tâm thức Babylon, chức vụ bắt đầu đổi bản chất. Người chăn không còn được nhìn như người phục vụ giao ước, mà như người nắm quyền trên cộng đồng. Khi đó, hội thánh không còn là thân thể, mà trở thành một cơ cấu giống nhà nước: có cấp bậc, có trừng phạt, có độc quyền diễn giải, có quyền sinh sát xã hội. Đây chính là ảo tưởng đế chế trong tôn giáo: lấy mô hình quyền lực của thế gian để áp lên thân thể Chiên Con.

Dấu hiệu rõ nhất của sự lệch nguồn là khi chức vụ vận hành bằng sợ hãi hơn là chân thật. Khi tín hữu bị giữ trong trạng thái: sợ bị loại, sợ bị bêu danh, sợ mất thông công như mất quyền sống, thì chức vụ đã biến thành roi. Nhưng kỷ luật hội thánh trong Kinh Thánh không phải công cụ chính trị; nó nhằm phục hồi trong yêu thương, không nhằm dựng đế chế. “Trong các ngươi thì không như vậy” (Ma-thi-ơ 20:26) là lời đóng đinh mọi mô hình quan trị trong hội thánh.

Babylon hóa chức vụ cũng xảy ra khi người chăn trở thành trung tâm thay vì Chiên Con. Khi cộng đồng xoay quanh cá nhân, quanh uy tín, quanh phe nhóm, quanh sự “thuộc về”, thì hội thánh đã mất trục. Đạo YesHWuaH về nguồn tuyên bố chỉ có một trung tâm: YesHWuaH là Chúa, Jesus là Chiên Con. Người chăn không phải trung gian cứu rỗi, không phải chủ của bầy. “Chỉ có một Đấng Trung Bảo… là Jesus Christ” (I Ti-mô-thê 2:5).

Người chăn thật trong Kinh Thánh được gọi là người coi sóc, không phải quan cai trị. Phi-e-rơ viết rất rõ: “Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời… chớ như người cai trị phần cơ nghiệp, nhưng hãy làm gương” (I Phi-e-rơ 5:2–3). Chức vụ đúng là làm gương, không phải thống trị; là dẫn bằng đời sống công chính, không phải bằng quyền lực cơ cấu.

Khi người chăn trở thành quan cai trị, hội thánh lập tức sinh ra tín ngưỡng bầy đàn: tín hữu không còn trưởng thành trong đức tin, mà sống trong lệ thuộc. Họ không đứng thẳng trước YesHWuaH, mà cúi trước hệ thống. Đây là trạng thái nô lệ tinh thần, trái ngược hoàn toàn với Exodus về nguồn. Đạo về nguồn luôn giải phóng con người khỏi Babylon trong lòng, khỏi Ma-môn quyền lực, khỏi tháp Babel tổ chức.

Chức vụ thật vì vậy luôn phải được đo bằng một câu hỏi duy nhất: nó đang phục vụ Chiên Con hay đang dựng quyền lực cho chính nó? Người chăn thật làm cho bầy mạnh lên trong tự do lương tâm và Lẽ thật; quan cai trị làm cho bầy yếu đi trong sợ hãi và lệ thuộc. Người chăn thật dẫn người ta đến giao ước; quan cai trị dẫn người ta đến phe nhóm.

Kết luận liền khối theo hệ AmazingBless: chức vụ trong đạo YesHWuaH về nguồn là phục vụ trong khiêm nhu, là chăm sóc thân thể, là làm gương trong công chính. Khi chức vụ biến thành quyền lực cai trị, hội thánh bị Babylon hóa thành đế chế. Chiên Con không lập ngai thống trị, hội thánh không phải nhà nước, và người chăn không phải quan. Đức tin thật luôn trở về nguồn: YesHWuaH là Đấng duy nhất đáng thờ phượng, Jesus là trung tâm, chức vụ chỉ là phục vụ.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top