Virachey là một điểm khóa địa mạo cực hiếm trong toàn cấu trúc Đông Dương. Khi vùng phía Đông Mekong từ Stung Treng trở xuống mở dần thành một máng trũng khổng lồ của đồng bằng Campuchia và Nam Bộ, gần như không còn một dải núi liên tục đủ dày để giữ lực lại. Nam Đông Dương về bản chất là một không gian thấp, rộng, và dễ thoát lực. Trong bối cảnh ấy, Virachey nổi lên như một “gai núi cuối cùng” của toàn dải Trường Sơn trước khi địa hình rơi hẳn vào biển đồng bằng Mekong. “Ngài làm cho núi đứng vững bởi quyền năng Ngài” (Thi Thiên 65:6).
Virachey không phải một khối núi ngẫu nhiên, mà nằm đúng đoạn kết của một tuyến khe Đông–Tây rất dài: từ cửa biển Quảng Ngãi, qua nền đá Kontum, men theo rìa Sekong – Attapeu, rồi kết thúc tại Virachey ngay trước ngưỡng Stung Treng. Đây là đường khe hiếm hoi còn giữ được độ cao và độ kín cho tới sát đồng bằng. Vì vậy Virachey chính là “đuôi khe”, đoạn khóa cuối cùng của hệ núi trước khi toàn bộ trường lực đổ xuống vùng trũng Mekong.
Chức năng quyết định của Virachey là vai trò chốt khóa ngay trước đồng bằng mở. Campuchia phía Đông Mekong không có một bức tường núi dày như sườn Trường Sơn tại Việt Nam, mà là một bàn phẳng lớn. Nếu thiếu Virachey, lực từ phía Bắc và từ khối Kontum sẽ có xu hướng trượt thẳng xuống Phnom Penh và vùng trũng Nam Đông Dương theo một hành lang rộng. Nhưng Virachey tạo ra đoạn gãy cuối, buộc lực phải phân tán, bẻ cong, và triệt tiêu trong vùng rừng núi biên giới thay vì chảy thẳng xuống đồng bằng.
Trong logic trường lực tổng thể, Virachey vì thế là điểm khóa không cho cực Bắc tràn trực diện xuống cực trũng Nam. Nó là mỏm cuối của Trường Sơn trước khi chìm vào biển đồng bằng Mekong, giữ vai trò kháng lực cấp vùng: một cửa chắn cuối cùng tại nơi núi chạm sông lớn nhưng không mở thông thành đại lộ. “Ngài đã định ra các thời kỳ và ranh giới nơi cư trú của họ” (Công Vụ 17:26).
Virachey có thể được chốt gọn như sau: đó là đuôi khóa cuối của hệ khe Quảng Ngãi – Kontum, một chốt núi hiếm đứng ngay sát đồng bằng Mekong, khiến trường lực đại lục Bắc không thể tràn thẳng xuống Nam Đông Dương theo trục mở, mà buộc phải gãy nhịp tại biên giới núi rừng.
