Trong đạo YesHWuaH về nguồn, Babylon không chỉ là một thành phố trong lịch sử, mà là một nguyên lý thuộc linh: Babylon là hệ thống thế gian hóa, nơi quyền lực, tiền bạc, hình thức và đế chế thay thế Chiên Con làm trung tâm. Nguy cơ lớn nhất của Hội thánh không phải chỉ là bị bắt bớ bên ngoài, mà là bị Babylon hóa từ bên trong. Babylon trong Kinh Thánh là biểu tượng của “đế chế thay thế YesHWuaH”: nơi con người xây tháp Babel để tự tôn, nơi quyền lực gom lại thành hệ thống cai trị, nơi dân YesHWuaH bị lưu đày, và nơi sự thờ phượng bị pha trộn. Babylon là đối cực với Jerusalem về nguồn. Trong Khải Huyền, Babylon là hệ thống thế gian cuối cùng chống lại Chiên Con. Babylon không chỉ là địa lý, mà là linh.
Hội thánh bị Babylon hóa khi trung tâm không còn là Chiên Con. Hội thánh thật chỉ có một trung tâm: Jesus là Chiên Con, YesHWuaH là Đấng duy nhất đáng thờ phượng. Babylon hóa xảy ra khi cơ cấu trở thành trung tâm, chức vụ trở thành ngai, truyền thống thay thế Lời, tượng ảnh thay thế thờ phượng trong Thần, và quyền lực thay thế phục vụ. Khi đó Chiên Con bị đẩy ra ngoại vi. Jesus đã phán: “Trong các ngươi thì không như vậy” (Lu-ca 22:26), nhưng lịch sử cho thấy Hội thánh thường bị cám dỗ vận hành như một đế chế: cai trị như vua chúa, xây hệ thống trên–dưới, độc quyền hóa ân điển. Đó là lúc Hội thánh trở thành “Babylon tôn giáo” thay vì Thân Thể sống của Chiên Con.
Babylon hóa cũng đi qua con đường vật thể hóa thờ phượng: tượng ảnh, nghi lễ, và trung gian phụ che khuất Thập Tự. Đạo YesHWuaH về nguồn nhấn mạnh thờ phượng phải trong Thần và Lẽ thật, không qua hình tượng và không qua bất cứ trung gian nào ngoài Chiên Con. Kinh Thánh xác lập: “Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung Bảo… là Jesus Christ” (I Ti-mô-thê 2:5). Khi sự cầu khẩn bị chuyển hướng, khi nghi lễ che khuất Thập Tự, đó là dấu hiệu Babylon hóa.
Babylon hóa còn gắn liền với tiền bạc và bảo trợ thế gian. Babylon trong Khải Huyền được mô tả như thành buôn bán, nơi vàng bạc và thương mại thống trị. Hội thánh bị Babylon hóa khi lệ thuộc tài trợ, chạy theo giàu có, biến mục vụ thành thị trường, và dùng tiền thay cho Thánh Linh. Chiên Con không được mua bằng đô-la, và quyền năng không vận hành bằng cơ chế thương mại.
Một cám dỗ đặc biệt nguy hiểm là chính trị hóa đức tin: biến Hội thánh thành công cụ của chế độ, hoặc biến chế độ thành biểu tượng của đạo. Khi đạo bị đồng hóa với quyền lực nhà nước, Hội thánh mất tính tiên tri, mất sự đơn sơ, mất tự do thuộc linh, và trở thành “đế chế Babel”. Chiên Con không lập vương quốc bằng chính trị. Nước của Ngài không thuộc về thế gian này (Giăng 18:36).
Babylon hóa cũng làm thân thể bị tê liệt: giáo dân trở nên thụ động, ân tứ không vận hành, mục vụ bị độc quyền hóa trong một tầng lớp cai trị. Nhưng Hội thánh thật là Thân Thể Chiên Con, nơi mọi tín hữu là chi thể sống: “Các ngươi là thân thể của Đấng Christ, và mỗi người là một chi thể” (I Cô-rinh-tô 12:27). Khi Hội thánh trở thành hệ thống quyền lực, thân thể không còn trưởng thành mà chỉ còn lệ thuộc.
Lối thoát duy nhất là trở về nguồn trong Chiên Con. Đạo YesHWuaH về nguồn kêu gọi bỏ Babel quyền lực, bỏ Babylon hình thức, trở về Thập Tự và đặt Chiên Con lại làm trung tâm duy nhất. Khải Huyền tuyên bố: “Hỡi dân ta, hãy ra khỏi Babylon” (Khải Huyền 18:4). Ra khỏi Babylon không phải đổi địa lý, mà là đổi trung tâm: Chiên Con trở lại làm trung tâm, Lời trở lại làm chuẩn, Thánh Linh trở lại làm sự sống, và Hội thánh trở lại là Thân Thể chứ không phải đế chế.
Kết luận trong đạo YesHWuaH về nguồn là: Babylon hóa là khi quyền lực thay thế phục vụ, hình thức thay thế Lẽ thật, trung gian thay thế Chiên Con, tiền bạc thay thế Thánh Linh, và cơ cấu thay thế thân thể. Hội thánh chỉ sống khi Chiên Con là trung tâm đời đời. YesHWuaH duy nhất đáng thờ phượng. Jesus là Chiên Con trung tâm. Hội thánh phải ra khỏi Babylon để trở về nguồn.
