Trong đạo YesHWuaH về nguồn, chức vụ giám mục là một vấn đề vừa cần thiết vừa nguy hiểm. Cần thiết, vì Hội thánh phải có người chăn dắt và giữ trật tự. Nhưng nguy hiểm, vì chức vụ này rất dễ bị biến dạng thành trung tâm quyền lực, cơ chế kiểm soát, tầng lớp cai trị thay vì phục vụ.
Vì vậy câu hỏi đúng không phải là “giám mục có cần không?”, mà là:
Giám mục trong Kinh Thánh là người chăn của Chiên Con,
hay đã trở thành trung tâm quyền lực của cơ cấu?
Giám mục trong Kinh Thánh là “người coi sóc”, không phải “ngai cai trị”. Từ “giám mục” (episkopos) nghĩa là người trông coi, chăm sóc, bảo vệ bầy chiên, không phải vua hay quan chức. Phao-lô nói: “Hãy giữ lấy chính mình và hết thảy bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Đức Chúa Trời” (Công-vụ 20:28). Giám mục được lập để chăn bầy, giữ Hội thánh, phục vụ thân thể, không phải để cai trị như thế gian.
Jesus định nghĩa lãnh đạo Hội thánh bằng sự hạ mình. Ngài phán: “Ai muốn làm lớn trong các ngươi, thì sẽ làm đầy tớ” (Ma-thi-ơ 20:26). Và: “Con Người đến không phải để người ta hầu việc, bèn là để hầu việc” (Ma-thi-ơ 20:28). Giám mục đúng nghĩa là người hầu việc nhiều nhất, gánh nặng nhất, hạ mình nhất. Trong đạo về nguồn, giám mục không phải “đỉnh quyền lực”, mà là “đỉnh trách nhiệm”.
Sai lệch lớn nhất là khi giám mục trở thành trung tâm thay vì Chiên Con. Hội thánh thật chỉ có một trung tâm duy nhất: Jesus là Đầu, Chiên Con là trung tâm. Khi giám mục bị đẩy lên thành trung tâm tuyệt đối, cộng đồng lệ thuộc con người, đức tin bị hành chính hóa, Chiên Con bị che khuất bởi cơ cấu. Phao-lô cảnh báo: “Chớ có ai khoe mình về loài người” (I Cô-rinh-tô 3:21). Nếu Hội thánh khoe về chức phẩm thay vì Chiên Con, thì đã lệch khỏi nguồn.
Giám mục là người chăn, không phải chủ của bầy chiên. Phi-e-rơ dạy: “Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời… chớ như quản trị cơ nghiệp của Chúa, nhưng phải làm gương” (I Phi-e-rơ 5:2–3). Bầy chiên thuộc về YesHWuaH, giám mục chỉ là người coi sóc, không được cai trị như chủ nhân. Giám mục đúng là mục tử, không phải ông chủ.
Quyền lực cơ cấu có thể biến giám mục thành “đế chế nhỏ”. Trong lịch sử, chức vụ giám mục có thể bị biến thành quyền lực tập trung, độc quyền ban phát, hệ thống xin–cho, cơ chế kiểm soát giáo dân. Đó là mô hình thế gian khoác áo đạo. Jesus nói: “Trong các ngươi thì không như vậy” (Lu-ca 22:26). Nếu giám mục vận hành như vua chúa thế gian, đó không còn là về nguồn.
Giám mục đúng phải làm cho Thân Thể mạnh lên, không làm cộng đồng yếu đi. Chức vụ trong Kinh Thánh là để “gây dựng thân thể Đấng Christ” (Ê-phê-sô 4:12). Giám mục đúng không làm giáo dân bị tê liệt, mà làm giáo dân trưởng thành: biết Lời, biết phục vụ, biết hiệp một, biết sống đạo trong đời sống thực tế. Một giám mục đúng không tập trung hết vào mình, mà phân quyền phục vụ cho thân thể.
Dấu hiệu của giám mục về nguồn là: Chiên Con là trung tâm, không phải chức phẩm; phục vụ hơn cai trị; làm gương hơn ra lệnh; gây dựng thân thể hơn củng cố quyền lực; bảo vệ sự thánh khiết hơn bảo vệ cơ cấu. Ngược lại, dấu hiệu lệch nguồn là quyền lực hóa, hình thức hóa, độc quyền hóa, đàn áp lương tâm thay vì phục hồi.
Kết luận: giám mục chỉ đúng khi là mục tử dưới Chiên Con. Trong đạo YesHWuaH về nguồn, giám mục không phải trung tâm quyền lực, không phải đích đến của Hội thánh, không phải ngai cai trị. Giám mục chỉ đúng khi là người chăn của bầy chiên dưới đầu là Jesus, phục vụ Thân Thể Chiên Con, và làm cho Hội thánh trưởng thành trong Lẽ thật.
Một Hội thánh thật chỉ có một trung tâm đời đời:
YesHWuaH là Đức Chúa Trời duy nhất.
Jesus là Chiên Con trung tâm.
Giám mục chỉ là người chăn, không phải ngai quyền lực.
