Ngày nào lõi muốn giàu như vỏ, ngày đó lõi bắt đầu chết

Lõi được sinh ra để sống, không phải để giàu. Khi lõi bắt đầu nhìn sang vỏ và ao ước những gì vỏ có—tiền, danh, ảnh hưởng—thì ngay khoảnh khắc đó, lõi đã bước ra khỏi vai trò của mình. “Không ai có thể phục vụ hai chủ” (Ma-thi-ơ 6:24). Muốn vừa sống như lõi, vừa giàu như vỏ, là tự chia rẽ chính cấu trúc đang nuôi mình.

Giàu luôn kéo theo ánh nhìn, và ánh nhìn luôn kéo theo định danh. Khi lõi muốn giàu, lõi chấp nhận bị gọi tên. Bị gọi tên là bị đo lường; bị đo lường là bị can thiệp. “Sự giàu có làm cho người ta có nhiều bạn” (Châm Ngôn 19:4), nhưng chính nhiều bạn đó làm lõi mất sự yên ổn cần thiết để tồn tại.

Lõi chết không phải vì nghèo, mà vì phải phòng thủ. Khi tài sản, tiếng nói và vai trò dồn vào lõi, lõi buộc phải tự vệ; tự vệ sinh quyền lực; quyền lực sinh xung đột. “Vì của cải ở đâu, thì lòng các ngươi cũng ở đó” (Ma-thi-ơ 6:21). Lòng đã ở nơi giàu, thì không còn ở nơi sống.

Vỏ có thể giàu vì vỏ được phép hao mòn. Lõi thì không. Lõi tồn tại nhờ bền bỉ, chậm và im. “Ai nhịn nhục hơn kẻ mạnh” (Châm Ngôn 16:32) không nói về đạo đức cá nhân, mà nói về cấu trúc sống còn: kẻ biết kìm giữ mới sống lâu.

Khi lõi bắt đầu chạy theo tốc độ của vỏ, lõi đánh mất nhịp của mình. “Mọi sự đều có thì giờ” (Truyền Đạo 3:1). Thì giờ của vỏ là tăng trưởng; thì giờ của lõi là duy trì. Trộn lẫn hai thì giờ ấy là tự phá nhịp sống.

Vì vậy, cái chết của lõi không đến bằng sụp đổ, mà đến bằng thành công sai chỗ. “Có đường tưởng là ngay thẳng cho loài người, song cuối cùng dẫn đến sự chết” (Châm Ngôn 14:12).

Chốt lại rất thẳng: ngày nào lõi muốn giàu như vỏ, ngày đó lõi thôi làm lõi; và khi lõi không còn là lõi, toàn bộ cấu trúc không còn nơi để sống.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top