Hai khái niệm thường được viện dẫn để biện minh cho việc cầu với thọ tạo là “Đấng chuyển cầu” (Mediatrix) và “Các thánh thông công” (Communion of Saints). Cả hai, khi đặt dưới ánh sáng toàn bộ hệ thống Lời Kinh Thánh, bộc lộ những mâu thuẫn căn bản với trục Nhơn – Ơn – Thần: mâu thuẫn về bản thể, về mặc khải, về cứu chuộc và về đối tượng của cầu nguyện.
Trước hết, giáo lý “Đấng chuyển cầu” đặt vấn đề ở cấp bản thể. Kinh Thánh giữ ranh giới tuyệt đối giữa Thần và Nhơn: Thần là Đấng toàn tại, toàn tri, toàn năng; Nhơn là thọ tạo hữu hạn. Lời Kinh Thánh tuyên bố: “Ta là Đức Giê-hô-va… Ta không nhường sự vinh hiển Ta cho kẻ khác” (Ê-sai 42:8). Khi một thọ tạo được giả định là nghe lời cầu của vô số người ở nhiều nơi cùng lúc, thấu biết nhu cầu cá nhân, và có khả năng “can thiệp” hiệu quả, thì trong hành vi đức tin, thọ tạo ấy đang được gán thuộc tính Thần. Dù ngôn ngữ lý thuyết phủ nhận việc “thờ”, hành vi cầu nguyện trực tiếp vẫn làm mờ ranh giới Thần – Nhơn.
Tiếp theo là mặc khải. Kinh Thánh không ban mệnh lệnh trực tiếp nào dạy cầu nguyện hướng về thọ tạo. Trái lại, đối tượng cầu nguyện luôn là Thần: “Hãy kêu cầu Ta trong ngày hoạn nạn” (Thi thiên 50:15). Việc kêu gọi “chuyển cầu” của thọ tạo không xuất phát từ mệnh lệnh Kinh Thánh, mà từ diễn tiến truyền thống hậu Kinh Thánh. Khi truyền thống được đặt song song hoặc vượt trên Lời đã chép để định hình thực hành cầu nguyện, chuẩn mặc khải bị mở rộng ngoài văn bản, làm suy yếu nguyên tắc kiểm chứng bằng Lời.
Đến cứu chuộc, mâu thuẫn càng rõ. Kinh Thánh xác lập trung bảo cứu chuộc là độc nhất: “Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung Bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người” (1 Ti-mô-thê 2:5). Lập luận rằng thọ tạo chỉ “chuyển cầu” chứ không “cứu chuộc” không giải quyết được vấn đề, bởi trải nghiệm đức tin mới là nơi Ơn vận hành. Khi tín hữu thường xuyên hướng cầu về thọ tạo để xin ơn, xin giúp đỡ, xin can thiệp, thì Ơn bị trung gian hóa trong thực hành, dù lý thuyết vẫn khẳng định cứu chuộc độc nhất.
Giáo lý “Các thánh thông công” tiếp tục mở rộng mâu thuẫn ở đối tượng của cầu nguyện. Kinh Thánh khích lệ cầu thay giữa người đang sống: “Hãy xưng tội cùng nhau, và cầu nguyện cho nhau” (Gia-cô-bê 5:16). Nhưng Kinh Thánh không dạy cầu nguyện hướng về người đã qua đời. Trái lại, Kinh Thánh cảnh báo việc tìm kiếm sự giao tiếp với người chết. Việc chuyển đối tượng cầu nguyện từ Thần sang thọ tạo—dù với mục đích “xin cầu thay”—đã thay đổi bản chất của cầu nguyện, biến thọ tạo thành điểm đến trực tiếp của lời cầu.
