Việt Nam, xét như một chỉnh thể thống nhất, không thể có một lõi duy nhất theo hình tròn hay đại đồng bằng, vì đó là một quốc gia dải ven biển bị ép bởi lục địa, nên cấu trúc không gian của nó vận hành bằng chuỗi lõi, mỗi lõi giữ một chức năng khác nhau, đúng như lời: “Đức Chúa Trời đã sắp đặt các thể trong thân, mỗi thể theo ý Ngài muốn” (I Cô-rinh-tô 12:18). Nếu buộc phải xác định lõi địa–tự nhiên nền tảng nhất, thì đó là dải cao nguyên Trung phần – Trường Sơn Nam, trọng tâm là khối Tây Nguyên, vì nơi đây là thượng nguồn của hầu hết các hệ sông lớn, là nóc nhà khí hậu, giữ nước, giữ rừng và giữ sinh quyển, không phụ thuộc biển, không chịu lũ quét như đồng bằng, cũng không bị khóa cứng như núi Bắc Bộ; “Ngài lập núi vững bền bởi quyền năng Ngài” (Thi Thiên 65:6). Tuy nhiên, trong chính lõi Tây Nguyên ấy, tâm lực không nằm ở các đô thị cao nguyên như Buôn Ma Thuột, Pleiku hay Đà Lạt, mà nằm ở vành trung sơn khép, nơi không mở hẳn ra biển, không xả trực tiếp xuống Mekong và cũng không hút dân ồ ạt, gồm các bình nguyên đỉnh cao khoảng 600–900m, nhiều suối ngắn, rừng bao quanh và dân thưa; đây là lõi giữ lực chứ không phải lõi phát triển, vì “nền đã đặt thì không ai lay chuyển được” (Thi Thiên 104:5). Đồng bằng, trong cấu trúc này, không bao giờ là lõi tự nhiên, nhưng lại là lõi dân số, lõi kinh tế và lõi chính trị: đồng bằng sông Hồng giữ vai trò lịch sử–hành chính, còn đồng bằng sông Cửu Long là lõi sinh tồn và lương thực, song cả hai đều quay quanh lõi cao nguyên chứ không thay thế nó, bởi “mắt không thể nói với tay rằng: ta không cần ngươi” (I Cô-rinh-tô 12:21). Vì vậy, lõi chiến lược thống nhất của Việt Nam không phải là một điểm đơn lẻ mà là một trục vận hành: cao nguyên giữ lực, đồng bằng tích dân, và biển mở cửa giao thương; trong đó cao nguyên là lõi nền, đồng bằng là lõi vận hành, còn biển là lõi giao tiếp, “mỗi vật đều có thì giờ, mọi việc dưới trời đều có kỳ định” (Truyền Đạo 3:1). Kết lại một cách dứt khoát: nếu xét Việt Nam thống nhất, thì lõi tự nhiên sâu nhất là dải cao nguyên Trung phần – Trường Sơn Nam, lõi giữ lực kín nhất là các bản lề trung sơn kiểu Kút Liên, còn lõi phát triển và phình dân nằm ở các đồng bằng cùng những lõi lệch; Việt Nam tồn tại bền vững chính là nhờ lõi cao nguyên đứng yên để đồng bằng và biển được chuyển động, vì “nếu nền bị phá hủy, người công bình sẽ làm sao?” (Thi Thiên 11:3).
