Lõi của một bán đảo không nằm ở bờ biển hay đồng bằng phì nhiêu, nhưng ở nơi hội đủ cao trình vừa đủ, xa biển vừa đủ, khô vừa đủ và gần các trục sông–đèo–yết hầu để điều phối không gian; bởi lẽ “Ngài lập trái đất trên các nền nó, nó sẽ không rúng động đời đời” (Thi Thiên 104:5), nền quyết định trật tự chứ không phải cửa mở. Áp vào Đông Dương, lõi không thể là đồng bằng Mekong hay duyên hải Trung Bộ – những không gian sinh tồn và giao thương – mà phải là dải trung sơn–cao nguyên nội lục, nơi giữ lực và chia lực. Trục Quảng Trị – Xê Pôn là đoạn hẹp nhất của bán đảo, nối trực tiếp từ Biển Đông sang lưu vực Mekong, hội tụ Trường Sơn Bắc, hệ sông ngắn đổ biển và hệ Mekong đổ Nam; đây không phải lõi phát triển mà là cổ bản lề kiểm soát, vì “cửa thành mở ra hay đóng lại thì cả thành theo đó mà yên hay loạn” (Ê-sai 22:22). Tuy nhiên, lõi không gian dài và bền của Đông Dương không dừng ở cổ họng này mà dịch chuyển xuống phía Nam, nơi Trường Sơn Đông dốc gãy và bị biển hút lực không thể giữ lõi lâu dài; do đó lõi thực sự hình thành trên chuỗi cao nguyên nội lục Kon Tum – Pleiku – Đắk Lắk – Lâm Viên, một dải liên tục giữ cao trình, kiểm soát cả phụ lưu Mekong lẫn các sông đổ ra biển Trung Bộ, đúng như lời: “Ngài phân nước ra từng chỗ, định ranh giới cho các sông” (Gióp 38:25). Trong dải lõi ấy, cần phân biệt lõi tự nhiên với lõi nhân tạo: Pleiku là lõi quản trị–quân sự do con người đặt trên các trục giao thông và chia nước lớn, nên bị các dòng chảy kéo lực; còn Kút Liên là cao nguyên trung sơn đỉnh bằng khép kín, không nằm trên trục sông chính, ít bị hút ra biển, giữ lực địa hình và không phình dân, nên lõi hơn theo bản chất tự nhiên, bởi “sự khôn ngoan dựng nhà, sự thông sáng làm cho vững bền” (Châm Ngôn 24:3). Vì vậy, Kút Liên không sinh ra để cai trị hay phát triển đô thị lớn, mà để giữ – điều phối – cân bằng, như một bản lề thầm lặng của không gian; còn Mekong là trục thoát lực chứ không phải trục lõi, bởi “không ai có thể đặt nền khác ngoài nền đã đặt là Đức Chúa Jêsus Christ” (I Cô-rinh-tô 3:11) – nền ở đây là quy luật đất, không phải ý chí hành chính. Kết lại, lõi bán đảo Đông Dương không ở biển, không ở đồng bằng, không ở Mekong hạ lưu, mà ở dải trung sơn–cao nguyên nội lục; Quảng Trị – Xê Pôn là bản lề Bắc–Nam để chuyển trục, cao nguyên Trung phần là lõi dài để giữ lực, và duyên hải chỉ là cửa, đúng như trật tự đã định: “Mỗi vật đều có kỳ, mọi việc dưới trời đều có thì” (Truyền Đạo 3:1).
