BÀI 1 —
Sơn cư: vì sao nơi ở phải im để hệ thống sống lâu
Không phải nơi nào tạo ra tiền cũng là nơi nên ở; nơi ở bền là nơi ít bị hỏi. Từ lâu con người đã hiểu rằng “thà ở trên mái nhà với yên tịnh, còn hơn ở chung nhà rộng rãi mà có sự tranh cạnh” (Châm-ngôn 21:9). Ở núi không phải để giàu, mà để không bị để ý; núi ít người, ít dòng chảy chính trị, ít biến động xã hội, nên không sinh tiền nhưng giữ cho người làm ăn còn tồn tại, đúng như “tốt hơn là yên lặng mà có chút ít, còn hơn ồn ào mà có nhiều rối loạn” (Truyền-đạo 4:6). Sơn cư đặt con người vào vùng thấp áp của hệ thống, nơi quyền lực không có lý do dừng lại, và vì thế không cần bảng hiệu, không cần dự án, không cần giải thích mình là ai; “Đức Giê-hô-va ban phước cho kẻ ở nơi kín đáo của Đấng Chí Cao” (Thi-thiên 91:1). Sơn cư không tạo ra dòng tiền, nhưng tạo ra điều kiện để dòng tiền không kéo xung đột về phía người ở.
