Bình Thuận không chỉ là tỉnh cuối của Nam Trung Bộ, mà là một ngưỡng địa mạo nơi toàn bộ cấu trúc duyên hải đới khe chấm dứt, và trường lực đại lục Mekong–Sài Gòn bắt đầu vận hành như một khối thống nhất. Từ đây trở xuống, không gian không còn là chuỗi vịnh – khe – bản lề bị chia cắt bởi núi áp biển, mà trở thành một đại lục đồng bằng liên tục, nơi sức hút dân cư – hạ tầng – dòng chảy kinh tế tập trung mạnh mẽ, đúng như hình ảnh “các dòng nước chảy về một chỗ” (Truyền Đạo 1:7). Bình Thuận là điểm gãy vì bản lề Đông–Tây không thể kéo xuống nữa: phía bắc còn thấy vịnh sâu, hành lang lên cao nguyên, đới khe chia cắt, nhưng tới đây cao nguyên không còn đổ thẳng ra biển, hành lang tự nhiên bị cắt, núi bắt đầu lùi xa và đồng bằng mở rộng về phương Nam. Từ Bình Thuận trở vào, tính liên tục thay thế sự phân đoạn: Nam Bộ không còn là duyên hải hẹp bị đèo núi khóa cổ chai, mà là đồng bằng mở, sông ngòi dày, giao thông dễ nối, dân cư dễ tụ, tạo cấu trúc đại lục đúng nghĩa. Mekong trong không gian này không chỉ là một con sông, mà là một “vịnh nội địa” phù sa khổng lồ, một biển sông mở ra hậu phương nông nghiệp rộng lớn, khiến bản thân đồng bằng trở thành “cảng sống” của đại lục, như lời: “Sông làm cho thành của Đức Chúa Trời vui mừng” (Thi Thiên 46:4). Và Sài Gòn trở thành lõi hút không phải vì vịnh kín hay cửa hiểm, mà vì hội tụ mọi tuyến lực: Mekong dồn lên, Biển Đông mở ra, Campuchia – Lào – Thái Lan nối vào, trong khi toàn bộ đồng bằng không bị đèo núi chia cắt. Càng xuống phía Nam, trục Bắc–Nam mờ dần, còn lực đại lục nổi lên như một trường hút tập trung. Gọi đây là “trường lực tuyệt đối” vì từ ngưỡng Bình Thuận trở vào, không còn cực thứ ba kiểu duyên hải đới khe để tạo bản lề riêng: mọi tuyến đều hút về một lõi, không có đới khe chia cắt để hình thành điểm xoay độc lập, không có vịnh riêng để dựng cực mới. Chuỗi lực hoàn chỉnh vì thế hiện ra rõ: Khánh Hòa là bản lề mở Đông–Tây, Ninh Thuận là đoạn thắt khô, Bình Thuận là ngưỡng gãy, Mekong là đại lục phù sa, và Sài Gòn là lõi hút mạnh mẽ của toàn trường lực phương Nam. Từ đây trở xuống, Việt Nam bước vào một không gian khác: không còn duyên hải đới khe, mà là đại lục đồng bằng của Đông Dương, đúng như lời: “Ngài đã định các bờ cõi của đất” (Công Vụ 17:26).
