Kon Tum Và Trường Sơn: Vì Sao Lực Bắc Thuận Dòng Hơn Lực Nam Khi Chạm Cao Nguyên Nội Lục

Nếu chỉ xét theo lực địa hình tự nhiên, Kon Tum thuận tiện cho trường lực từ đại lục Bắc Đông Dương đi vào hơn là trường lực từ đại lục Mekong – Sài Gòn đi lên, bởi Kon Tum nằm trên chính xương sống Trường Sơn kéo thẳng từ Bắc xuống, nơi núi nối núi, cao nguyên nối cao nguyên, và hành lang nội lục hình thành một dòng chảy địa mạo liên tục từ Nghệ–Tĩnh qua dải Quảng rồi mở vào Kon Tum như một tuyến thuận pha, đúng như lời: “Ngươi đứng tại ngã ba đường mà nhìn” (Giê-rê-mi 6:16), vì Trường Sơn chính là ngã ba tự nhiên của các trường lực đất. Ngược lại, Sài Gòn thuộc đồng bằng Mekong thấp, nền mềm và hướng mở ra biển cùng Campuchia, nên muốn chạm tới Kon Tum phải leo ngược bậc thềm địa mạo: đi qua duyên hải hẹp, vượt các đèo dốc gắt, rồi bước lên mặt dựng Tây Nguyên, tức là ngược trường lực địa hình hơn là thuận dòng. Kon Tum vì thế nghiêng về hệ cao nguyên Mekong nội lục, thuộc mái Sê San đổ về Stung Treng, chứ không phải ngoại vi tự nhiên của đồng bằng Nam Bộ; và chính cổ chai Quảng lại là cửa khóa mà lực Bắc thường đi qua để xuyên vào Tây Nguyên, bởi các khe Trường Sơn mở theo hướng đó như một ống dẫn lực đất. Vì vậy có thể chốt gọn: Kon Tum là phần nối dài thuận dòng của đại lục Trường Sơn – Bắc Đông Dương, còn Sài Gòn đi lên Kon Tum là leo ngược bậc thềm địa mạo, đúng như nguyên tắc: “Ta đã đặt trước mặt ngươi một cái cửa mở ra” (Khải Huyền 3:8), vì cửa mở của Kon Tum thuộc về hành lang núi Bắc–Trường Sơn nhiều hơn là đồng bằng Mekong phía Nam.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top