Trong đạo YesHWuaH về nguồn, một trong những điểm then chốt để phân biệt Hội thánh thật với hình thức sai lệch chính là câu hỏi này: chức vụ trong Hội thánh được thiết lập để phục vụ, hay đã bị biến thành cơ chế quyền lực? Kinh Thánh bày tỏ rất rõ: chức vụ không được lập ra để cai trị như thế gian, nhưng để phục vụ Thân Thể Chiên Con trong sự khiêm nhường và trong trật tự của Lẽ thật.
Chức vụ sinh ra từ nhu cầu phục vụ, không sinh ra từ tham vọng. Hội thánh ban đầu không lập chức vụ để tạo một tầng lớp thống trị, nhưng để đáp ứng nhu cầu thực tế của cộng đồng được chuộc. Trong Công-vụ, khi có vấn đề chăm sóc các người nghèo và sự phân phối trong Hội thánh, các sứ đồ nói: “Hãy chọn trong anh em bảy người… để chúng ta giao việc này cho” (Công-vụ 6:3). Chức vụ xuất hiện vì Hội thánh cần trật tự, cộng đồng cần được chăm sóc, công việc cần người gánh vác, chứ không phải vì ai đó muốn leo cao.
Jesus định nghĩa chức vụ bằng phục vụ, không bằng địa vị. Tiêu chuẩn về nguồn được phán thẳng: “Ai muốn làm lớn trong các ngươi, thì sẽ làm đầy tớ” (Ma-thi-ơ 20:26). Và: “Con Người đến không phải để người ta hầu việc, bèn là để hầu việc” (Ma-thi-ơ 20:28). Trong Hội thánh thật, càng được giao trách nhiệm, càng phải hạ xuống, càng phải phục vụ, vì “lớn” trong Nước Trời nghĩa là “đầy tớ”.
Quyền lực thế gian và chức vụ Hội thánh là hai bản chất đối nghịch. Thế gian vận hành bằng quyền lực, kiểm soát, địa vị và mô hình trên–dưới. Nhưng Jesus nói rõ: “Các vua chúa cai trị… nhưng trong các ngươi thì không như vậy” (Lu-ca 22:25–26). Hội thánh thật không được sao chép mô hình cai trị của thế gian. Khi chức vụ biến thành công cụ thống trị, thì đã lệch khỏi nguồn và mất bản chất của Chiên Con.
Chức vụ thật là ân tứ để gây dựng Thân Thể. Phao-lô dạy rằng các chức vụ được ban ra để Hội thánh được gây dựng, hiệp một và trưởng thành trong Chiên Con: “Ngài đã lập… để gây dựng thân thể Đấng Christ” (Ê-phê-sô 4:11–12). Chức vụ không phải để tạo đẳng cấp, nhưng để Thân Thể được mạnh lên, để dân giao ước được nâng đỡ và lớn lên trong sự thánh khiết.
Khi chức vụ biến thành quyền lực, Hội thánh rơi vào hình thức. Dấu hiệu sai lệch xuất hiện khi chức vụ trở thành địa vị, cơ cấu trở thành độc quyền, người phục vụ trở thành người cai trị, và cộng đồng bị lệ thuộc vào một tầng lớp. Đó là điều đạo về nguồn phải cảnh tỉnh, vì Chiên Con không lập Hội thánh để xây một đế chế trần gian, nhưng để dựng một Thân Thể sống trong huyết giao ước mới.
Phó tế là hình mẫu chức vụ về nguồn: phục vụ bàn ăn và người nghèo. Trong Công-vụ 6, phó tế được lập ra để chăm sóc cộng đồng và phục vụ thực tế. Phó tế không phải “cấp quyền lực”, nhưng là chức vụ gánh việc, gần dân, phục vụ cụ thể. Đây là hình ảnh đúng của chức vụ trong đạo YesHWuaH về nguồn: đầy tớ trước khi là người đứng đầu.
Kết luận: chức vụ thật luôn quy về Chiên Con, không quy về quyền lực. Trong đạo YesHWuaH về nguồn, chức vụ không phải ngai vàng, không phải độc quyền, không phải quyền lực tập trung. Chức vụ thật là phục vụ trong huyết Chiên Con, khiêm nhường trong Thánh Linh, gây dựng Thân Thể, và tôn vinh YesHWuaH. Một chức vụ đúng chỉ còn một câu hỏi nền tảng: đang hầu việc Chiên Con, hay đang tìm quyền lực cho chính mình?
