AMAZINGBLESS – PHƯỚC LẠ CỨU CHUỘC YESHWAH: BỒN BIỂN CÓ CỬA, NHỊP THUỘC VỀ ĐẤNG TỂ TRỊ

Cửa không phải để đóng lại con đường sống, nhưng để bày tỏ rằng mọi đường đi đều nằm trong trật tự mà Cứu Chúa Thần YesHWaH đã đặt để từ ban đầu, như có chép rằng: “Ngài mở đường trong biển, mở lối trong nước lớn” (Ê-sai 43:16), cho nên khi nhìn vào hình thế đất và biển, không phải để tôn cao quyền lực loài người, nhưng để nhận ra quy luật tự nhiên dẫn dắt mọi chuyển động, rằng nơi tưởng là bế tắc lại chính là nơi đường đi được định hình.

Khi lục địa lớn như China nằm phía trong, còn phía ngoài là chuỗi đảo kéo dài từ Taiwan đến Okinawa và Philippines, thì tự nhiên hình thành một bồn biển bán khép kín, không kín tuyệt đối nhưng có vành bao, và trong bồn ấy khoảng cách trở nên ngắn về phía lục địa, khiến cho nhịp vận hành gần bờ trở nên nhanh hơn, điều này không phải là sự toàn năng của con người, nhưng chỉ là một lợi thế tạm thời trong trật tự tạo dựng, vì “Ngựa sắm sẵn cho ngày chiến trận, nhưng sự thắng trận thuộc về Đức Giê-hô-va” (Châm-ngôn 21:31).

Chuỗi đảo nhỏ ấy không phải là bức tường kín, nhưng sinh ra nhiều cửa, và các cửa ấy bị kênh hóa theo quy luật tự nhiên, khi dòng di chuyển dồn vào những luồng sâu và ổn định, khiến cho nhiều khe trở thành ít hành lang, và trong đó cửa lớn nhất là Luzon Strait, từ đó mở ra trục đi vào sâu trong bồn, tiến tới Spratly Islands và áp sát các vùng duyên hải, và chính tại đây bày tỏ lời rằng: “Hãy vào cửa hẹp… vì cửa rộng và đường thênh thang dẫn đến sự hư mất” (Ma-thi-ơ 7:13–14), bởi cửa hẹp không phải để ngăn chặn, nhưng để phân định con đường.

Từ cửa Luzon ấy, một con đường nhanh và trực diện được mở ra, nhưng cũng chính vì vậy mà trở nên lộ rõ và chịu áp lực, trong khi một con đường khác qua biển Sulu và Celebes, vòng qua Palawan rồi vào Trường Sa, lại phân tán và nhiều lối hơn, chậm hơn nhưng khó bị khóa, điều này cho thấy rằng trong cùng một hệ thống, luôn tồn tại cả con đường thẳng và con đường vòng, và không con đường nào là tuyệt đối, vì “Chúng tôi bị ép đủ cách, nhưng không bị đè bẹp” (II Cô-rinh-tô 4:8).

Nhưng trong toàn bộ cấu trúc ấy, nổi bật lên một vùng không giống các chuỗi đảo nhỏ, đó là Indochina Peninsula, nơi có chiều sâu lục địa với dòng Mekong River chảy dài, và phía sau là Thailand như một hậu phương tự nhiên, khiến vùng này không bị bóp nghẹt như các đảo nhỏ, nhưng có khả năng duy trì, hấp thụ và cân bằng áp lực, vì vậy đây không phải là cửa hẹp bị khóa, cũng không phải biển mở vô tận, mà là vùng trung gian có thể xoay chuyển, và điều đó phản chiếu lời rằng: “Nơi nào có Thần của Chúa, nơi đó có sự tự do” (II Cô-rinh-tô 3:17).

Xung quanh bồn ấy còn có các vùng như Japan, South Korea, và các quốc gia Đông Nam Á, tạo nên chiều sâu nội lực phân tán, khiến không một thế lực nào có thể biến toàn bộ không gian thành vịnh riêng tuyệt đối, bởi vì “Đức Giê-hô-va là ánh sáng và sự cứu rỗi của tôi, tôi sẽ sợ ai?” (Thi-thiên 27:1), cho thấy quyền tể trị không thuộc về cấu trúc địa lý, nhưng thuộc về Đấng dựng nên nó.

Vì vậy, khi nhìn toàn bộ nguyên lý: chuỗi đảo nhỏ tạo bồn, bồn sinh cửa, cửa kênh hóa luồng, khoảng cách quyết định nhịp, thì điều bày tỏ ra là bên gần có lợi thế tự nhiên trong việc giữ nhịp và ép luồng, còn bên xa phải trả giá khi đi qua, nhưng không ai có thể khóa hoàn toàn mọi con đường, và chính trong điều đó bày tỏ rằng người ở trong vong nô độc bầy sẽ nhìn thấy sự bế tắc nơi cửa hẹp, còn người bước đi trong Nhơn thần tự do sẽ nhận biết rằng cửa hẹp chỉ là nơi định hình con đường, vì Cứu Chúa Thần YesHWaH vẫn mở lối nơi không có lối, và trong mọi cấu trúc của thế gian, Ngài vẫn giữ quyền tối hậu trên mọi đường đi của sự sống.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top