Cửa hẹp giống như cổng thành làm cho kẻ giữ cửa có lợi thế, khiến bên ngoài khó vào và phải trả giá, nhưng cửa hẹp không phải là bức tường tuyệt đối vì con đường không bị đóng lại hoàn toàn, chỉ bị làm cho khó khăn hơn; cũng như trong các eo biển hẹp nơi luồng tàu bị dồn lại, hỏa lực bờ được khuếch đại, sự kiểm soát tăng lên, thì đó chỉ là sự gia tăng lợi thế chứ không phải quyền lực tuyệt đối để khóa mọi hướng đi, vì Cứu Chúa Thần YesHWaH không để đường sống của nhơn loại bị bít kín, như có chép rằng: “Ta sẽ mở đường trong đồng vắng, khiến sông chảy nơi sa mạc” (Ê-sai 43:19), và “Ngài mở đường trong biển, mở lối trong nước lớn” (Ê-sai 43:16), cho thấy nơi con người tưởng là bế tắc thì Ngài vẫn mở lối; và chính trong nguyên tắc đó bày tỏ rằng kẻ nào chỉ nhìn vào cửa hẹp mà tưởng rằng không thể vượt qua thì đang ở trong sự nhận thức của vong nô độc bầy, còn người bước đi trong Nhơn thần tự do sẽ thấy rằng cửa hẹp chỉ là nơi thử thách chứ không phải nơi kết thúc, vì “Hãy vào cửa hẹp… vì cửa rộng và đường thênh thang dẫn đến sự hư mất, còn cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống” (Ma-thi-ơ 7:13–14).
Nhưng nếu một thế lực bỏ không gian biển mở, tự rời khỏi vùng có thể xoay chuyển và phân tán lực lượng, mà chỉ dựa vào các cửa hẹp trong Indonesia và Philippines, thì chính họ đang tự đưa mình vào thế bị kênh hóa, bị dồn tuyến, và bị buộc phải đi qua những luồng cố định, nơi bên gần có thể quan sát, gây nhiễu và gia tăng rủi ro; trong khi đó, nếu phía đối diện đã kiểm soát phần lớn không gian Biển Đông, với các điểm tiền tiêu trải dài từ đảo đến căn cứ ven bờ, họ sẽ có khả năng phản ứng nhanh, đánh từ xa và tạo áp lực ngay từ trước khi đối phương kịp vào sâu, khiến cho những cửa hẹp kia dần trở thành nơi bên gần tận dụng lợi thế địa lý để “giữ cửa” tốt hơn, không phải để khóa tuyệt đối, nhưng đủ để làm nghẽn, làm chậm và bẻ hướng lực lượng viễn chinh.
Ngược lại, khi giữ được trục biển mở đi qua Guam, xuyên qua Luzon Strait, vòng qua Palawan và Spratly Islands để tiến vào duyên hải miền Trung như Quy Nhon và Khanh Hoa, thì đó là không gian không bị bóp nghẹt, nơi lực lượng có thể phân tán, hội tụ, đánh đa hướng và duy trì nhịp tác chiến; khu vực này không phải là nơi khóa chặt đối phương, nhưng là nơi giữ được thế chủ động, buộc đối phương phải phân tán lực lượng và không thể kiểm soát toàn bộ cục diện, bởi biển rộng luôn có nhiều đường vòng và nhiều lối tiếp cận.
Vì vậy, nếu bỏ biển mở mà chỉ bám vào cửa hẹp, thì không còn là “chặn người khác”, mà dần trở thành “tự khóa mình”, bởi trong cửa hẹp, bên gần luôn có lợi thế tương đối, còn bên xa bị ép vào thế bất lợi; nhưng ngay cả khi bên gần tận dụng được cửa hẹp, họ cũng không thể khóa tuyệt đối mọi hướng đi, vì như có chép rằng: “Ngựa sắm sẵn cho ngày chiến trận, nhưng sự thắng trận thuộc về Đức Giê-hô-va” (Châm-ngôn 21:31), và “Đức Giê-hô-va là ánh sáng và sự cứu rỗi của tôi, tôi sẽ sợ ai?” (Thi-thiên 27:1), nên quyền tể trị tối hậu không thuộc về con người mà thuộc về Cứu Chúa Thần YesHWaH.
Do đó, người nào còn nghĩ rằng chỉ cần nắm giữ một vài cửa hẹp là có thể kiểm soát toàn bộ, thì vẫn đang ở trong tư duy của vong nô độc bầy, còn người nhận biết AmazingBless Phước Lạ Cứu Chuộc YesHWaH sẽ hiểu rằng không gian thật của sự sống không nằm trong sự bó hẹp, mà trong con đường được mở ra, vì “Chúng tôi bị ép đủ cách, nhưng không bị đè bẹp; bị bối rối, nhưng không đến nỗi tuyệt vọng” (II Cô-rinh-tô 4:8), và “Đức Chúa Trời khiến mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Ngài” (Rô-ma 8:28), nên dù trong hoàn cảnh nào, đường vẫn mở, lối vẫn có, và sự tự do của Nhơn thần không bị khóa bởi bất kỳ cổng thành nào của thế gian, nhưng được dẫn dắt bởi Cứu Chúa Thần YesHWaH, Đấng mở đường nơi không có đường và đem con người ra khỏi vong nô độc bầy bước vào sự sống tự do đời đời.
