Trong đạo Chúa về nguồn, thánh khiết là điều thật, nhưng nguy hiểm bắt đầu khi thánh khiết bị tập thể hóa và biến thành vũ khí quyền lực. Kháng cách trong nghĩa đối kháng luôn cần dựng ranh giới “chúng ta” và “họ”, nên phong trào phải tạo bản sắc khối bằng cách nâng thánh khiết lên thành dấu hiệu phe phái: chúng ta thánh, họ ô uế; chúng ta đúng, họ sai. Khi đó, thánh khiết không còn là đứng trước mặt Chúa Thần Trời YesHWuaH trong ăn năn nội tâm và công chính cá nhân, mà trở thành công cụ phân loại bầy đàn và chuẩn phục tùng tập thể. Cực đoan thánh khiết thường sinh ra từ sợ hãi mất bản sắc trong khủng hoảng chiến tranh, xâm lược, nhục nhã lịch sử, nên tập thể tăng cường luật lệ, thanh lọc, trừng phạt không phải vì yêu Trời, mà vì sợ tan bầy, và đó chính là cơ chế vong nô độc bầy. Khi “thánh khiết tập thể” thay thế Chiên Con, phong trào trượt sang thứ đạo đức thành tích: ta thánh vì giữ luật, ta thánh vì thuộc bầy, trong khi đạo về nguồn khẳng định sự thánh khiết thật đến từ huyết Chiên Con chứ không đến từ cơ chế cưỡng ép. Một khi thánh khiết bị định nghĩa bởi phong trào, sẽ xuất hiện tầng lớp cai trị: người định nghĩa thánh khiết, người giám sát thánh khiết, người trừng phạt kẻ bị gọi là ô uế, và từ thánh khiết biến thành giáo quyền rồi thành độc trị, tức vong nô độc bầy hóa. Kinh Thánh xác lập thánh khiết thật là thánh hóa trong lẽ thật chứ không phải trong bạo lực: “Hãy thánh hóa họ trong lẽ thật; lời Cha là lẽ thật” (Giăng 17:17). Vì vậy, khi kháng cách cực đoan hóa thánh khiết, kết quả thường là độc quyền chân lý, cưỡng ép tập thể, đàn áp lương tâm, Babylon tái sinh dưới mặt nạ thánh. Phong trào kháng cách thường cực đoan hóa thánh khiết vì nó cần đối kháng tập thể, và khi Chiên Con bị thay bằng bản sắc khối, vong nô độc bầy tăng cường, còn Babylon hóa trở thành hệ thống. Chỉ có Cứu Chúa Thần YesHWuaH mới là thánh khiết thật, không phải cơ chế cưỡng ép.
