Ảo Tưởng Đế Chế: Khi Cơ Cấu Giáo Hội Hành Xử Như Một Nhà Nước

Trong đạo YesHWuaH về nguồn, đây là một phân tích rất thực tế và cũng là một ranh giới thần học bắt buộc: Hội thánh không phải một chính thể cai trị xã hội, và chức vụ không phải ngai quyền lực. Nhưng trong một số bối cảnh, nhiều cơ cấu tôn giáo vẫn vận hành như thể mình là một “đế chế” có quyền cưỡng chế, nên họ ảo tưởng về “dứt phép thông công” như một công cụ quyền lực. Khi đó, kỷ luật thuộc linh bị biến dạng thành trừng phạt xã hội, và Hội thánh bị Babylon hóa trong chính tâm thức của mình.

Di sản lịch sử là một tầng sâu của vấn đề. Trong nhiều thế kỷ, giáo quyền từng gắn với mô hình đế chế: có tòa án giáo luật, có liên minh với vua chúa, có quyền cưỡng chế cộng đồng. Dù thời đó đã qua, một “ký ức đế chế” vẫn còn trong tiềm thức cơ cấu: giáo hội bị hiểu như quyền lực cai trị chứ không chỉ là thân thể phục vụ. Khi ký ức đó chưa chết hẳn, chức sắc dễ hành xử như nhà nước tinh thần, và kỷ luật dễ trở thành roi kiểm soát.

Trong Kinh Thánh, kỷ luật hội thánh không nhằm làm nhục hay trừng phạt xã hội, mà nhằm phục hồi trong thánh khiết. Nhưng khi Babylon hóa, “dứt phép thông công” bị hiểu sai như vũ khí đe dọa: công cụ loại trừ, dấu ấn quyền lực, phương tiện kiểm soát giáo dân. Đó không còn là tinh thần Chiên Con, mà là tinh thần phe phái và đảng trị. Jesus đã chốt một câu tuyệt đối về cấu trúc quyền lực: “Trong các ngươi thì không như vậy” (Ma-thi-ơ 20:26). Hội thánh không được phép sao chép mô hình cai trị của các vua chúa.

Một tầng khác của ảo tưởng quyền lực đến từ nỗi sợ mất kiểm soát. Xã hội hiện đại đã mở: giáo dân có học, internet phá độc quyền thông tin, nhân quyền và luật quốc gia định hình không gian công dân. Khi cơ cấu không còn khả năng cưỡng chế, một số chức sắc phản ứng bằng phòng thủ: siết chặt, cấm đoán, đe dọa, dùng “dứt phép” như roi. Nhưng đó là dấu hiệu của một tổ chức đang sợ hãi, không phải một thân thể đang phục vụ.

Babylon hóa Hội thánh xảy ra đúng tại đây: khi cơ cấu ngầm nói rằng “ta có quyền tối hậu trên lương tâm ngươi.” Nhưng Kinh Thánh xác định chỉ YesHWuaH là Chúa, và chỉ Jesus là Đấng Trung Bảo. “Chỉ có một Đấng Trung Bảo… là Jesus Christ” (I Ti-mô-thê 2:5). Không một chức sắc nào là nhà nước, không một cơ cấu nào có quyền cai trị linh hồn như một chính thể.

Thực tế thời hiện đại cũng chốt rất rõ: giáo hội không còn là đế chế cưỡng chế. Không có quân đội, không có tòa án dân sự, không có quyền tước quyền công dân. Ai phạm tội thì luật quốc gia xử, ai vi phạm trật tự thì tòa án xử. Hội thánh không phải nhà nước. Vì vậy mọi ảo tưởng “dứt phép = cấm xã hội” là sai thời đại và sai bản chất.

Hội thánh thật theo đạo YesHWuaH về nguồn là thân thể Chiên Con, không phải Babel quyền lực. Chức vụ không phải ngai cai trị mà là trách nhiệm phục vụ. Kỷ luật không phải roi chính trị mà là hành động thánh khiết trong yêu thương và Lẽ thật. Khi một cơ cấu dùng “dứt phép thông công” để kiểm soát giáo dân, đe dọa tự do lương tâm, và vận hành như một đảng trị, thì đó là dấu hiệu lệch nguồn.

Kết luận của đạo YesHWuaH về nguồn rất rõ: Chiên Con không lập đế chế. Hội thánh không phải nhà nước. Chức vụ là phục vụ, không phải cai trị. Mọi ảo tưởng quyền lực đều là Babel, và lời gọi của dân YesHWuaH luôn là ra khỏi Babylon để trở về với sự thờ phượng thuần khiết trong Thần và Lẽ thật.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top