Trong đạo YesHWuaH về nguồn, một câu hỏi rất thực tế luôn hiện ra: giáo dân có quyền tự do nhóm lại không, và giáo dân được phép làm gì – không được phép làm gì – theo giới hạn Kinh Thánh? Đây là vấn đề cốt lõi, vì Hội thánh thật không phải hình thức quyền lực, nhưng cũng không phải hỗn loạn vô trật tự. Đạo về nguồn luôn giữ hai điều song song: tự do trong Thánh Linh và trật tự trong Lẽ thật.
Giáo dân có quyền nhóm lại không? Có, đó là bản chất Hội thánh. Hội thánh ban đầu không khởi đi từ những công trình lớn, nhưng từ cộng đồng đơn sơ của những người được chuộc. Kinh Thánh chép: “Hằng ngày họ đồng lòng ở đền thờ, và bẻ bánh tại nhà” (Công-vụ 2:46). Hội thánh thật là sự hiệp thông của dân giao ước, nên giáo dân nhóm lại để cầu nguyện, học Lời YesHWuaH, nâng đỡ nhau, và thờ phượng trong sự đơn sơ. Đó không phải phản nghịch, mà là trở về nguồn.
Quyền tự do nhóm lại thuộc về Hội thánh, không phải độc quyền cơ cấu. Vì Hội thánh là Thân Thể Chiên Con, nên không thể nói chỉ ai có chức vụ mới được phép nhóm lại hay cầu nguyện. Jesus phán: “Vì nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm lại, thì ta ở giữa họ” (Ma-thi-ơ 18:20). YesHWuaH không bị giam trong hệ thống, vì Hội thánh không phải cơ cấu trước tiên, mà là dân được gọi ra.
Giáo dân được phép làm gì trong mục vụ? Trong đạo về nguồn, giáo dân có thể cầu nguyện và thờ phượng, hát thánh ca, tạ ơn YesHWuaH. Giáo dân có thể học và chia sẻ Lời Kinh Thánh, đọc Kinh Thánh, khích lệ nhau, làm chứng về Chiên Con. Giáo dân có thể làm việc bác ái và nâng đỡ cộng đồng, giúp người nghèo, chăm sóc bệnh nhân, hỗ trợ gia đình khó khăn. Giáo dân cũng được gọi để rao truyền Tin Lành căn bản, vì Jesus phán: “Hãy đi khắp thế gian, giảng Tin Lành cho mọi người” (Mác 16:15). Đây không chỉ là trách nhiệm của hàng chức vụ, nhưng là lời gọi dành cho toàn thân thể.
Nhưng giáo dân có giới hạn Kinh Thánh rõ ràng. Đạo về nguồn không phải tự do vô luật. Kinh Thánh đặt những ranh giới để Hội thánh không rơi vào lộn xộn. Giáo dân không được tự lập “bí tích” hay thay thế chức vụ thánh theo ý riêng, không tự phong chức hay dựng bàn thờ sinh tế mới, vì Kinh Thánh nói: “Không ai tự lấy chức ấy cho mình” (Hê-bơ-rơ 5:4). Giáo dân không được biến nhóm tư gia thành hệ phái đối nghịch, vì Kinh Thánh dạy phải “giữ sự hiệp một của Thánh Linh” (Ê-phê-sô 4:3). Giáo dân cũng không được nhân danh YesHWuaH để làm điều hỗn loạn, vì “Đức Chúa Trời chẳng phải là Đức Chúa Trời của sự lộn xộn, bèn là của sự bình an” (I Cô-rinh-tô 14:33).
Vấn đề “đuổi quỷ” cũng cần đặt trong khuôn mẫu Kinh Thánh. Quyền năng nhân danh Jesus là thật, nhưng đạo về nguồn nhấn mạnh phải có sự thánh khiết, trật tự, không biến thành biểu diễn hay phong trào hỗn loạn. Nếu làm sai, rất dễ rơi vào lừa dối và tai tiếng, khiến Danh YesHWuaH bị xúc phạm.
Hội thánh thật luôn giữ cân bằng: tự do nhóm lại nhưng không phá trật tự. Giáo dân có quyền nhóm lại nhân danh Jesus, có quyền học Lời và cầu nguyện, có quyền làm chứng và bác ái. Nhưng giáo dân không được tự lập chức vụ thánh theo ý riêng, không được gây chia rẽ thân thể, không được biến tự do thành vô kỷ luật. Đạo YesHWuaH về nguồn là tự do trong Chiên Con và trật tự trong Lẽ thật.
Kết luận: giáo dân là chi thể thật của Thân Thể Chiên Con. Hội thánh không thuộc độc quyền của cơ cấu, nhưng cũng không phải hỗn loạn. Giáo dân được gọi để sống trong huyết giao ước mới, trong sự hiệp một, trong sự thánh khiết, và trong thờ phượng đơn sơ về nguồn. YesHWuaH là Đấng duy nhất đáng thờ phượng. Jesus là Chiên Con trung tâm. Hội thánh là thân thể sống, không phải hình thức.
