I. Dẫn nhập: Thế nào là tự do đích thực?
chúng ta cùng nhau suy ngẫm về một câu hỏi lớn của thời đại: “Thế nào là tự do?” Thế gian ngày nay định nghĩa tự do là quyền được làm bất cứ điều gì mình muốn, được sống theo bất kỳ bản dạng nào mình chọn. Nhưng Lời Chúa dạy chúng ta một định nghĩa sâu sắc hơn rất nhiều. Tự do đích thực không phải là sự buông thả vô kỷ luật, mà là được sống một cách dư dật, sung mãn theo đúng bản thể cao quý mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên chúng ta.
Vậy, dưới ánh sáng của Kinh Thánh, chúng ta hãy cùng xem xét liệu khuynh hướng đồng tính luyến ái có phải là một biểu hiện của sự tự do hay không.
II. Nền tảng của sự tự do: Thiết kế ban đầu của Đức Chúa Trời
Để hiểu về tự do, chúng ta phải trở về với khởi đầu, với ý định sáng tạo của chính Đấng Tạo Hóa.
1. Tự do trong bản thể được tạo dựng:
Lời Chúa trong sách Sáng Thế Ký 1:27 chép rõ ràng: “Đức Chúa Trời sáng tạo loài người theo hình ảnh Ngài, Ngài sáng tạo loài người theo hình ảnh Đức Chúa Trời. Ngài sáng tạo người nam và người nữ.”
Đây là điểm mấu chốt đầu tiên. Bản thể con người không phải do chúng ta tự định nghĩa, mà là một món quà được ban cho bởi Chúa. Ngài tạo dựng nên chúng ta với hai giới tính riêng biệt và bổ sung cho nhau: nam và nữ. Sự tự do của một người nam là khi họ sống trọn vẹn vai trò, chức năng và phẩm chất của một người nam. Tương tự, sự tự do của một người nữ là khi họ sống đúng với bản thể nữ tính mà Chúa đã ban. Sống đúng với hình ảnh Chúa tạo dựng chính là bước đầu tiên của tự do.
2. Tự do trong sự kết hợp thánh:
Chúa không chỉ tạo ra nam và nữ một cách riêng rẽ, Ngài còn thiết lập một trật tự cho sự kết hợp của họ. Sáng Thế Ký 2:24 dạy rằng: “Bởi vậy, người nam sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ nên một thịt.”
Sự kết hợp “một thịt” giữa một người nam và một người nữ trong hôn nhân là một phần trong kế hoạch thiêng liêng của Đức Chúa Trời. Đây là sự tự do để yêu thương, gắn kết và bổ sung cho nhau một cách trọn vẹn theo như ý muốn của Ngài.
3. Tự do trong sự sinh sôi, nảy nở:
Kết quả của sự tự do trong bản thể và tự do trong sự kết hợp này là gì? Đó là sự sống! Ngay sau khi tạo dựng nên họ, Đức Chúa Trời đã ban phước và phán: “Hãy sinh sản, gia tăng, làm cho đầy dẫy đất và làm cho đất phục tùng” (Sáng Thế Ký 1:28).
Tự do đích thực luôn dẫn đến sự sống, sự tăng trưởng, sự dư dật. Khi dòng dõi được sinh sôi nảy nở, làm đầy dẫy mặt đất, đó chính là kết quả hữu hình của việc con người sống trong sự tự do và phước hạnh của Chúa. Sự sống dư dật chính là đỉnh cao của tự do.
III. Sự cầm tù của việc khước từ thiết kế của Chúa
Ngược lại với bức tranh về sự tự do đầy sức sống đó, chúng ta phải đối diện với một thực tại đau đớn khi con người từ chối thiết kế của Đấng Tạo Hóa.
Khi một người nam tự cho mình là nữ, hoặc một người nữ tự nhận mình là nam, họ không chỉ đang bối rối về mặt cảm xúc. Về mặt thuộc linh, họ đang chối bỏ chính bản thể mà Đức Chúa Trời đã cẩn thận tạo nên cho họ. Họ đang tự gây ra một cuộc chiến ngay trong chính con người mình – một cuộc chiến chống lại cơ thể, tâm linh và chức năng tự nhiên của bản thân.
- Đánh mất chức năng: Cơ thể được tạo ra với một mục đích rõ ràng. Khi đi ngược lại mục đích đó, con người đã tự mình tước đi chức năng cao quý mà Chúa đã ban.
- Hủy hoại bản thể: Đây không phải là sự giải phóng, mà là hành động tự hủy hoại bản thể tự nhiên của mình. Nó giống như việc một chiếc bình gốm quý giá tự muốn đập vỡ mình để trở thành một thứ khác.
- Cắt đứt dòng dõi sự sống: Mối quan hệ đồng giới, về bản chất tự nhiên, không thể thực hiện mệnh lệnh “sinh sản, gia tăng, làm cho đầy dẫy đất”. Nó dẫn đến sự chấm dứt, sự khô cằn thay vì sự sống tuôn tràn. Về mặt biểu tượng thuộc linh, nó là sự cắt đứt khỏi dòng chảy sự sống mà Chúa đã thiết lập từ ban đầu. Kinh Thánh dùng những hình ảnh rất mạnh mẽ để nói về việc dòng dõi bị tuyệt tự, bị xóa khỏi mặt đất.
Tình trạng này không thể gọi là tự do. Đó là một hình thức của ngục tù. Một người bị giam hãm trong chính sự mâu thuẫn của bản thân, tâm linh bị tổn thương, thân thể bị đi ngược lại mục đích của nó, và tương lai của dòng dõi bị đóng lại. Họ đã tự mình đánh mất sự tự do và làm tổn hại đến nhân phẩm cao quý mà Chúa đã ban cho.
IV. Lời kêu gọi: Trở về với tự do đích thực trong Đấng Christ
Sự tự do mà thế gian mời gọi – thứ tự do dựa trên việc tự định đoạt bản thân, chống lại trật tự của Đấng Tạo Hóa – cuối cùng chỉ dẫn đến sự nhầm lẫn, đau khổ và ngõ cụt.
Nhưng Đạo Cơ Đốc mang đến một con đường khác. Tự do đích thực được tìm thấy không phải trong việc nổi loạn chống lại Đấng Tạo Hóa, mà là trong sự đầu phục Ngài. Chúa Giê-xu đã phán: “Nếu các ngươi cứ ở trong lời của Ta, thì các ngươi thật là môn đồ Ta; các ngươi sẽ biết chân lý, và chân lý sẽ giải phóng các ngươi” (Giăng 8:31-32).
Chân lý đó là: chúng ta được tạo dựng một cách diệu kỳ theo hình ảnh của Đức Chúa Trời, là nam và nữ. Tự do thật là khi chúng ta vui mừng chấp nhận bản thể Chúa ban, sống trong sự vâng phục các nguyên tắc của Ngài, và tìm thấy sự trọn vẹn trong kế hoạch tốt lành mà Ngài đã dành cho chúng ta.
Nguyện xin Chúa giúp mỗi chúng ta tìm kiếm và bước đi trong sự tự do đích thực mà chỉ một mình Ngài mới có thể ban cho. Amen.
