Trong cách nhìn địa–chiến lược thuần cấu trúc, việc gộp Đại Tây Dương + Bắc Băng Dương thành BẮC DƯƠNG, và Ấn Độ Dương + Thái Bình Dương thành NAM DƯƠNG, là hợp lý về vận hành quyền lực dù không phải thuật ngữ hải dương học cổ điển, vì đây là phân loại theo trục kiểm soát chứ không theo thủy văn, đúng như lời: “Ngài đã định các bờ cõi cho biển, để nước không vượt qua mạng lịnh Ngài” (Châm Ngôn 8:29). BẮC DƯƠNG mang bản chất lạnh, sâu, ít dân, ít quốc gia ven bờ, là không gian của sinh tồn chiến lược, hạt nhân và tàu ngầm, một đại dương của phòng thủ và cân bằng hậu phương, vì “Ngài đặt sự khôn ngoan trong nơi kín đáo” (Gióp 28:21). Trái lại, NAM DƯƠNG ấm, rộng, đông dân, nhiều quốc gia ven bờ, dày đặc chuỗi đảo, eo biển và cảng biển, là đại dương của thương mại, tranh chấp và bành trướng ảnh hưởng, ứng với lời: “Các dân náo động như biển gầm thét” (Ê-sai 17:12).
Trong BẮC DƯƠNG, Greenland cùng vành GIUK (Greenland – Iceland – Anh) là trụ xoay cứng, vì nó chặn đường Nga từ Bắc Băng Dương xuống Đại Tây Dương, cho phép Mỹ giữ Đại Tây Dương Bắc như “ao nhà” chiến lược, không cần dân đông mà chỉ cần kiểm soát, bởi “Ngài dựng các cột của đất, và đặt thế gian trên nó” (I Sa-mu-ên 2:8). Ngược lại, NAM DƯƠNG không có một trụ duy nhất, mà vận hành bằng cụm bản lề, trong đó lõi trung tâm là eo Malacca – Singapore kéo dài lên Biển Đông, nơi khoảng bốn mươi phần trăm thương mại thế giới đi qua và nơi sinh tử của Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc phụ thuộc, vì “của cải đến từ biển, và kho tàng giấu trong cát” (Phục Truyền Luật Lệ Ký 33:19). Ai kiểm soát Malacca thì bóp cổ NAM DƯƠNG, nhưng đó là bản lề mềm, luôn ồn và luôn tranh chấp.
Chính vì vậy Hoa Kỳ gọi toàn bộ không gian này là Indo–Pacific, không phải để chiếm giữ toàn bộ NAM DƯƠNG, mà để kiểm soát các bản lề, chấp nhận những vùng tiêu hao, để đối thủ mắc kẹt trong biển nông, đúng với nguyên tắc rằng “kẻ khôn ngoan mạnh mẽ, và người có tri thức thêm sức lực” (Châm Ngôn 24:5). BẮC DƯƠNG cần trụ; NAM DƯƠNG cần bản lề: Greenland là trụ xoay, còn Malacca – Biển Đông là bản lề xoay, vì “mỗi vật đều có thì, mỗi việc dưới trời đều có kỳ định” (Truyền Đạo 3:1).
Do đó, không tồn tại một bản lề đơn có thể xoay đồng thời cả NAM DƯƠNG lẫn BẮC DƯƠNG, không phải vì ý chí hay sức mạnh không đủ, mà vì cấu trúc Trái Đất đã phân tách chúng thành hai mặt phẳng vận hành khác nhau: BẮC DƯƠNG theo trục Bắc–Nam, lạnh, sâu, hạt nhân và phòng thủ; NAM DƯƠNG theo trục Đông–Tây, ấm, rộng, thương mại và tranh chấp, ứng nghiệm rằng “đường lối Ngài cao hơn đường lối các ngươi” (Ê-sai 55:9). Trái Đất xoay làm đại dương bị bẻ gãy thành hai hệ, băng dương tách khỏi nhiệt đới, hải lưu, tầng nhiệt và âm học không liên thông, nên một bản lề xoay được cái này tất yếu làm lệch cái kia, vì “Ngài làm cho gió trở lại chỗ nó đi ra” (Truyền Đạo 1:6).
Tuy vậy, thứ gần nhất với một “siêu bản lề” không phải là một điểm, mà là một hệ thống biển–không gian gồm ba thành tố: Đông Bắc Đại Tây Dương (Greenland – Iceland – Na Uy) làm trục xoay BẮC DƯƠNG; Trung tâm Âu–Phi (Địa Trung Hải – Suez) làm van nối BẮC DƯƠNG với NAM DƯƠNG; và Đông Nam Á (Malacca – Biển Đông) làm trục xoay NAM DƯƠNG, hợp thành một tam giác vận hành toàn cầu, vì “dây ba tao khó bứt đứt” (Truyền Đạo 4:12).
Hoa Kỳ là quốc gia duy nhất tiến gần cấu trúc này, không phải vì mạnh hơn, mà vì không cần chiếm đất: giữ Greenland như trụ, kiểm soát Suez như van, và neo Malacca – Biển Đông như bản lề, để xoay cả hệ chứ không xoay từng biển, đúng với lời: “Sự khôn ngoan đặt nền cho nhà, sự thông sáng làm cho nó vững bền” (Châm Ngôn 24:3).
Câu chốt theo đúng logic Kút Lộ: không có bản lề xoay cả hai dương; chỉ có kẻ đứng giữa, biết giữ trụ, khóa van, và giữ bản lề, vì “ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh” (Khải Huyền 2:7).
