Trong cấu trúc quyền lực của bán cầu Bắc, bản lề trục xoay chung của Đại Tây Dương – Bắc Băng Dương không nằm ở một hạm đội, cũng không nằm ở một liên minh, mà nằm ở Greenland, đặc biệt là sườn đông Greenland, nơi dải Greenland – Iceland – Na Uy mở rộng hành lang GIUK lên tận cực Bắc, bởi “Ngài dựng các cột của đất, và đặt thế gian trên nó” (I Sa-mu-ên 2:8). Nói gọn, Greenland là bản lề lõi, GIUK là cánh cửa, và Bắc Băng Dương là kho áp lực, một cấu trúc mà nếu thiếu một mắt xích thì toàn bộ trục xoay sẽ tê liệt.
Đại Tây Dương và Bắc Băng Dương không thể tách rời về địa–chiến lược, vì hải quân Nga không thể vươn ra Đại Tây Dương nếu không thông qua Bắc Băng Dương, tàu ngầm hạt nhân chiến lược của Nga phải trú ẩn, tăng tốc và triển khai trong không gian băng giá phương Bắc, còn Đại Tây Dương Bắc chỉ là nơi tiêu thụ và phân tán áp lực phát sinh từ Bắc Cực, đúng như lời: “Nước sâu làm cho biển gầm thét, nhưng Đức Giê-hô-va ngự trên cao hơn nước lớn” (Thi Thiên 93:4). Muốn xoay trục Đại Tây Dương, bắt buộc phải xoay trục Bắc Băng Dương trước.
Trong cấu trúc đó, Greenland không phải là một hòn đảo thông thường, mà là trụ xoay địa–không gian, vì nó áp sát đồng thời Bắc Mỹ, châu Âu và Bắc Băng Dương, nằm đúng giao điểm của tuyến tàu ngầm Nga, tuyến phòng thủ Mỹ–NATO, và hành lang mới mở ra do băng tan ở Bắc Cực; “Ngài đặt bóng tối làm chỗ ẩn mình, lấy mây tối và nước dày làm trại Ngài” (Thi Thiên 18:11). Không có Greenland, GIUK chỉ còn là một chuỗi điểm rời rạc, mất toàn bộ giá trị xoay trục.
Khi Mỹ và NATO kiểm soát Greenland, Bắc Băng Dương trở thành một ao áp lực bị khóa, tàu ngầm Nga bị bóp trong các vùng Barents và Kara, khó xuyên xuống Đại Tây Dương, và Đại Tây Dương Bắc giữ được trạng thái ổn định như một đại dương hậu phương cho hệ thống phương Tây, vì “Đức Giê-hô-va bẻ gãy cung tên của kẻ ác, nhưng Ngài nâng đỡ người công bình” (Thi Thiên 37:17). Ngược lại, nếu Greenland rơi khỏi kiểm soát của Mỹ, Bắc Băng Dương sẽ mở toang, Nga có khả năng triển khai tàu ngầm chiến lược sát bờ Bắc Mỹ, đe dọa trực tiếp các tuyến tiếp vận xuyên Đại Tây Dương, và trục an ninh Mỹ–Âu lập tức lung lay, ứng nghiệm rằng “khi nền móng bị phá đổ, người công bình làm chi được?” (Thi Thiên 11:3).
Iceland hay Na Uy không thể thay thế Greenland, vì Iceland chỉ là cánh cửa trung gian chứ không xoay trục, còn Na Uy là tiền tuyến, không phải trụ; chỉ Greenland đủ lớn, đủ xa, đủ trơ và đủ lạnh để đứng yên mà giữ toàn bộ hệ, bởi “kẻ nào ở nơi kín đáo của Đấng Tối Cao sẽ trú ngụ dưới bóng của Đấng Toàn Năng” (Thi Thiên 91:1). So với các bản lề khác trên thế giới, có thể thấy rõ: Đại Tây Dương – Bắc Băng Dương xoay quanh Greenland; Indo–Pacific xoay quanh Guam – Hawaii; Biển Đông chịu ảnh hưởng của Trường Sa và eo Malacca; Hoàng Hải gắn với bán đảo Triều Tiên, vì “Ngài định đo bờ cõi các dân tộc” (Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:8).
Kết luận chốt: Ai giữ được Greenland thì giữ được trục Bắc Cực; ai giữ được trục Bắc Cực thì xoay được Đại Tây Dương, bởi “sự khôn ngoan đặt nền cho nhà, sự thông sáng làm cho nó vững bền” (Châm Ngôn 24:3).
