Trong địa mạo lực Nam Trung Bộ, Buôn Ma Thuột và Đà Lạt không phải những vệ tinh gần biển, mà là lõi nội địa cao nguyên nghiêng mạnh về trường lực Mekong–Sài Gòn: cao nguyên rộng, liên tục, dòng lực tự nhiên chảy xuống Nam Bộ như một đại lục hút tuyệt đối. Nhưng chính vì là lục địa cao, lõi Nam cao nguyên không thể chỉ “đổ xuống đồng bằng” mà không có một cửa thở ra biển sâu. Và đó là nơi Khánh Hòa xuất hiện như một kết nối bắt buộc: không phải bản lề Đông–Tây tự do như Bình Định – Phú Yên, mà là vịnh neo kín bị Trường Sơn Đông khóa chặt, trở thành lớp đệm hấp lực giữa đại lục Sài Gòn và bản lề Tây Nguyên duyên hải phía Bắc.
Khánh Hòa vì thế không mở hành lang xoay trục sang Mekong, mà giữ vai trò giảm xung lực, bẻ hướng dòng hút của Nam Bộ để Tây Nguyên duyên hải vẫn còn giữ được cấu trúc Đông–Tây riêng. Nếu không có lớp đệm này, trường lực Sài Gòn sẽ tràn thẳng lên toàn cao nguyên; nhưng nhờ vịnh neo biển sâu, cao nguyên Nam vừa bị hút xuống, vừa buộc phải thở ra đại dương qua một cửa bị kiểm soát.
Một câu chốt AmazingBless:
Khánh Hòa không phải bản lề mở của Tây Nguyên duyên hải, mà là lớp đệm vịnh neo biển sâu của đại lục Sài Gòn, giữ cho lõi Nam cao nguyên không nuốt trọn cực Đông–Tây Bình Định – Phú Yên.
