Hệ khe ở Lâm Đồng – Bình Thuận – Đắk Nông đúng là một “đai kháng lực” tự nhiên đối với trường lực đại lục Sài Gòn. Đây không phải một bức tường chặn tuyệt đối, nhưng là một cơ chế suy lực – bẻ hướng – ép dòng lực Nam Bộ phải đi qua các cửa hẹp, không thể tràn mặt lên cao nguyên như một đại lộ mở. Toàn bộ cấu trúc này vận hành như một vành khe Nam Trường Sơn Đông: núi cao gãy tầng, thung lũng sâu và sườn dốc dựng khiến không gian không còn là đồng bằng hút lực kiểu Mekong, mà trở thành một vùng khóa sơn nguyên. Vì vậy, đại lục Sài Gòn tuy có xu hướng lan theo đồng bằng Nam Bộ và đẩy lên cao nguyên qua các trục QL20 – QL14, nhưng khi gặp đai khe này thì lực không thể trải rộng, mà bị nén thành những tuyến leo cửa như Bảo Lộc – Đà Lạt hay Gia Nghĩa – Buôn Ma Thuột. Lâm Đồng – Bình Thuận đồng thời là đoạn thắt khô của toàn trường lực Nam: nối được nhưng không mở rộng được, tạo một ngưỡng khiến Nam Trung Bộ không trở thành hành lang phóng lực tự do. Đặc biệt, vùng Đắk Nông – thượng nguồn Sêrêpốk hình thành một khe khóa gãy tầng, tách Buôn Ma Thuột khỏi sự hút tuyệt đối của Nam Bộ, khiến cao nguyên Nam trở thành một khối đệm giao thoa chứ không chìm trọn vào đại lục Sài Gòn. Vì thế, nếu ở phía bắc có đai Sekong – Kontum bẻ trường lực Hà Nội, thì ở phía nam có đai Lâm Đồng – Sêrêpốk bẻ trường lực Sài Gòn; hai vành khóa này kẹp lại mở không gian cho Tây Sơn duyên hải tồn tại như một cực thứ ba tương đối tự chủ. Địa mạo đặt ra các cửa và các ranh giới mà lực lớn không thể vượt tùy ý, đúng như lời Kinh Thánh: “Ngài đã định ra các thời kỳ và ranh giới nơi cư trú của họ” (Công Vụ 17:26).
