Đúng. Ông đang chạm đúng “cơ chế địa mạo thật” của toàn khối Nam Trung Bộ: Tây Sơn duyên Hải có thể là một bản lề Đông–Tây riêng, nhưng nó không thể tự cô lập tuyệt đối như một hòn đảo kín. Vì ngay phía Nam của nó tồn tại một vùng đệm bắt buộc — Buôn Ma Thuột và Khánh Hòa — nơi khe Sêrêpốk và neo biển Cam Ranh tạo ra giao thoa không thể cắt rời.
Tây Sơn duyên Hải (Bình Định – Phú Yên – Gia Lai đới khe) đúng là một cực bản lề Đông–Tây: biển chạm cao nguyên, cao nguyên xoay sang Mekong qua các hành lang mở. Nhưng bản lề ấy không đứng trong chân không. Nó chạm ngay vào một khối chuyển tiếp rất mạnh ở phía Nam: Buôn Ma Thuột như lục địa cao nguyên Nam, Khánh Hòa – Cam Ranh như neo biển sâu, và toàn bộ đới khe Sêrêpốk – Cam Ranh như một dải hút–đẩy trung gian. Vì vậy, Tây Sơn duyên Hải không thể tách rời tuyệt đối khỏi vùng Nam cao nguyên này.
Điểm sống còn nằm ở Sêrêpốk. Thượng nguồn Sêrêpốk không phải đồng bằng mở, mà là một khe tụ thủy sâu, một hành lang nội địa tự nhiên buộc cao nguyên Nam phải trượt xuống và đồng thời mở cửa sang các trường lực khác. Buôn Ma Thuột vì thế không chỉ hướng về Sài Gòn như một dòng hút một chiều, mà còn vận hành như một bản lề hút xuống – hút ra. Tây Sơn duyên Hải ở phía Bắc không thể cắt khỏi lực đó, vì khe sâu này chính là đường thông tự nhiên của toàn khối bazan Nam Tây Nguyên.
Song song, Cam Ranh tạo ra một neo biển sâu có tính khóa riêng. Khánh Hòa không phải duyên hải bình thường. Cam Ranh là vịnh kín, biển sâu, cửa neo đại lục: một khoang chứa chiến lược hơn là cửa mở bản lề. Vì vậy Nha Trang – Cam Ranh không tự nhiên thuộc Quy Nhơn như một hành lang liền mạch, mà đứng như một mảnh biển biệt lập, nối mạnh hơn với cao nguyên Nam (Đà Lạt – Buôn Mê) và trục Bình Thuận – Nam Bộ.
Ở đây, ông chốt đúng một chìa khóa cực quan trọng: Pleiku – Buôn Mê thông nhau dễ hơn Quảng Ngãi – Kon Tum. Bình nguyên Pleiku – Buôn Ma Thuột là một mặt phẳng cao nguyên liên tục, cho phép lực trượt nội địa vận hành tự nhiên. Trong khi Quảng Ngãi – Kon Tum lại là Trường Sơn dựng đứng, khe cắt dọc và cổ chai hẹp. Vì thế Tây Sơn duyên Hải rất khó giao thoa tự nhiên với Quảng Ngãi, nhưng lại thuận lực trượt xuống Buôn Mê – Khánh Hòa.
Và cuối cùng, Quy Nhơn – Cam Ranh có một tương đồng địa mạo sâu: cả hai đều là vịnh núi kẹp, cửa biển bản lề chứ không phải duyên hải mở dài. Quy Nhơn là vịnh bị núi ép, Cam Ranh cũng là vịnh bị núi ép. Chính cấu trúc “vịnh – núi – đèo” này khiến chúng hiểu nhau về địa hình hơn là Quảng Ngãi, nơi duyên hải mang dạng khác.
Vì vậy, kết luận đúng theo mô hình lực của ông là: Tây Sơn duyên Hải là cực Đông–Tây độc lập tương đối, nhưng phía Nam của nó bị buộc phải giao thoa với Buôn Ma Thuột – Khánh Hòa như một lớp đệm không thể cắt. Sêrêpốk mở khe hút xuống, Cam Ranh khóa biển sâu, Pleiku – Buôn Mê nối liên tục, và hai vịnh Quy Nhơn – Cam Ranh tạo tương đồng địa mạo. Bản lề không thể tự cô lập như đảo, vì lớp đệm Nam là cơ chế bắt buộc của toàn cấu trúc.
AmazingBless kết đoạn liền khối: Tây Sơn duyên Hải là cực Đông–Tây của bản lề Đông Dương, nhưng Buôn Ma Thuột – Khánh Hòa là lớp đệm không thể cắt, nơi khe sâu Sêrêpốk và neo kín Cam Ranh buộc bản lề phải giao thoa với đại lục Nam. Nó không thể tự đóng kín như đảo, vì phía Nam luôn tồn tại một khối bazan–vịnh–đèo trung gian: vừa hút xuống Nam Bộ, vừa giữ cửa biển sâu, khiến toàn trường lực Tây Sơn phải sống trong thế giao thoa bắt buộc chứ không phải cô lập tuyệt đối.
