Trong đạo YesHWuaH về nguồn, câu hỏi mục vụ thực tế luôn phải được đặt đúng theo Kinh Thánh: giáo dân được phép làm gì trong Hội thánh, và giới hạn ở đâu để không lệch khỏi Chiên Con. Hội thánh thật không phải độc quyền của chức vụ, nhưng cũng không phải hỗn loạn vô trật tự, vì đạo về nguồn luôn giữ song song hai nguyên tắc: mọi tín hữu đều là chi thể sống trong Thân Thể, và mọi sự phải ở trong Lẽ thật cùng trật tự của Chiên Con. Kinh Thánh xác định rõ: “Các ngươi là thân thể của Đấng Christ, và mỗi người là một chi thể” (I Cô-rinh-tô 12:27), vì vậy giáo dân không phải tầng lớp đứng ngoài, nhưng là những người được chuộc bởi huyết, có Thánh Linh, được kêu gọi phục vụ và có trách nhiệm gây dựng thân thể, không ai được phép biến Hội thánh thành sân riêng của giáo sĩ. Theo Kinh Thánh, giáo dân được phép nhóm lại để thờ phượng và cầu nguyện, vì hội thánh ban đầu đã “bẻ bánh tại nhà” (Công-vụ 2:46) và Jesus phán: “Nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm lại, thì ta ở giữa họ” (Ma-thi-ơ 18:20); giáo dân được phép học và chia sẻ Lời trong sự khiêm nhường, vì “Lời Đấng Christ phải ở đầy trong anh em… dạy và khuyên nhau” (Cô-lô-se 3:16); giáo dân được phép làm chứng và rao truyền Tin Lành căn bản, vì “Hãy đi khắp thế gian, giảng Tin Lành cho mọi người” (Mác 16:15); giáo dân được phép làm mục vụ bác ái và chăm sóc cộng đồng, vì “Đạo thanh sạch… là thăm viếng kẻ mồ côi, người góa bụa” (Gia-cơ 1:27); và giáo dân được phép phục vụ bằng ân tứ trong thân thể, vì “Mỗi người… đã nhận được ân tứ, hãy dùng mà phục vụ nhau” (I Phi-e-rơ 4:10). Nhưng đạo YesHWuaH về nguồn cũng đặt giới hạn rõ ràng để tránh tự tôn và hỗn loạn: giáo dân không được tự phong chức vụ thánh để cai trị, vì “Không ai tự lấy chức ấy cho mình” (Hê-bơ-rơ 5:4); không được biến nhóm tư gia thành hệ phái chia rẽ, vì “Trong anh em chớ có sự chia rẽ” (I Cô-rinh-tô 1:10); không được nhân danh YesHWuaH để làm điều hỗn loạn hay phô trương, vì “Đức Chúa Trời chẳng phải là Đức Chúa Trời của sự lộn xộn” (I Cô-rinh-tô 14:33); không được lập trung gian thờ phượng ngoài Chiên Con, vì “Chỉ có một Đấng Trung Bảo… là Jesus Christ” (I Ti-mô-thê 2:5); và không được áp đặt lương tâm hay cai trị thay YesHWuaH, vì “Mỗi người sẽ khai trình việc mình với Đức Chúa Trời” (Rô-ma 14:12). Tất cả có thể tóm lại trong ba nguyên tắc vàng của đạo về nguồn: Chiên Con luôn là trung tâm, nếu việc làm khiến Jesus bị che khuất thì lệch nguồn; mọi sự phải gây dựng thân thể chứ không tạo bè phái chia rẽ; và tự do trong Thánh Linh phải đi cùng trật tự trong Lẽ thật, không độc quyền nhưng cũng không hỗn loạn. Vì vậy, giáo dân chính là lực sống của Hội thánh về nguồn: có quyền nhóm lại, cầu nguyện, học Lời, làm chứng và phục vụ cộng đồng, nhưng luôn trong giới hạn Kinh Thánh, với Chiên Con là trung tâm, Thân Thể là hiệp một, và YesHWuaH là Đấng duy nhất đáng thờ phượng, vì Hội thánh thật không phải hình thức, mà là sự sống trong huyết giao ước mới.
